Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 215: Đừng có không biết mà còn ra vẻ

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:27:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hướng Vinh Hoa một bên thấy phớt lờ, lập tức lạnh một tiếng: “Cô học vấn thế nào?”

Diệp Cẩm Lê ngước mắt, giọng điệu chút hờ hững: “Anh hỏi ?”

Lúc Hướng Vinh Hoa mới rõ mặt Diệp Cẩm Lê, đuôi mắt xinh của cô xếch lên, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn tinh xảo như vẽ, chỉ là khí chất chút thanh lãnh xa cách.

Hướng Vinh Hoa đột nhiên thấy hối hận vì hỏi câu đó, nhưng cũng may mới chỉ hỏi đúng một câu.

Anh giải thích: “Ý là, một sinh viên đại học như còn thể dịch chỉnh cuốn sách hướng dẫn , nên cuốn sách đối với cô lẽ là quá sức đấy.” Nói đoạn, đôi mày lộ rõ vẻ kiêu ngạo.

Trong xưởng sinh viên đại học vẫn còn khá hiếm, nên luôn tự tin cái mác sinh viên của .

Đến đây hai tháng, cũng vài nữ đồng chí đến lấy lòng , nhưng đều thèm để mắt tới.

thì chẳng bao lâu nữa cũng về tỉnh .

Hơn nữa cũng coi thường mấy cô công nhân cứ sán gần .

Hết cô đến cô khác đều là công nhân phân xưởng bình thường, học vấn , kỹ thuật xong, nhan sắc cũng chẳng gì nổi bật, xứng với .

phụ nữ mặt vẻ đấy, xinh còn là cán bộ, tuy tự tin thái quá nhưng điều đó cũng cho thấy cô là nhiệt tình, là một phụ nữ hiền huệ, dù kết hôn thì chơi cùng cũng nở mày nở mặt.

Diệp Cẩm Lê lạnh một tiếng: “ thấy mới là dịch nổi thì .”

Cô vốn định mắng , nhưng thái độ của kẻ thật sự khiến cô chịu nổi.

Mở miệng là sinh viên, nghiệp mà lúc nào cũng treo cái mác sinh viên miệng, qua là ngoài cái danh sinh viên thì chẳng còn ưu điểm nào khác.

Vả cái danh sinh viên cũng chẳng do tự thi đỗ, xem đắc ý kìa.

“Quốc gia bồi dưỡng sinh viên là để các nghiệp trường xây dựng tổ quốc, chứ để mang cái mác sinh viên coi thường khác.”

“Anh là cố vấn kỹ thuật thì trách nhiệm giải quyết vấn đề cho xưởng, nhưng đang ? Thật lấy cái cảm giác ưu việt cao ngất ngưởng đó, rõ ràng chẳng giải quyết việc gì mà cứ vẻ đây.”

“Hay lắm!” Không là công nhân nào bắt đầu vỗ tay, những khác cũng đồng thanh phụ họa.

“Nói sai chút nào.”

“Rõ ràng ngay từ đầu là do gì, còn bảo kỹ thuật viên già chẳng gì, thấy mới là kẻ chẳng gì thì .”

“Chứ còn gì nữa, cuốn sách hướng dẫn nửa ngày trời cuối cùng phán một câu một giải quyết . Một giải quyết thì thể nhờ các kỹ thuật viên già trong xưởng giúp đỡ mà, nhưng chẳng nổi rốt cuộc là hỏng ở .”

Thấy xung quanh đều chỉ trích , Hướng Vinh Hoa lập tức thẹn quá thành giận: “ cũng là sinh viên đại học, còn cô thì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-215-dung-co-khong-biet-ma-con-ra-ve.html.]

Thật là lầm mà.

Anh nhẹ nhàng chuyện với cô như , kết quả tính tình cô nóng nảy thế .

Diệp Cẩm Lê bây giờ chắc chắn rằng kẻ thực sự hiểu cuốn sách hướng dẫn sửa chữa .

Cô ngẩng đầu, ánh mắt chút yếu thế thẳng . “Học sinh cấp ba thôi.”

Chillllllll girl !

Hướng Vinh Hoa nở nụ châm chọc, ngay cả trung cấp chuyên nghiệp còn mà cũng dám lên mặt với .

“Cô dịch, cô dịch cho xem nào.” Vốn dĩ còn lo lắng cô gái thật sự dịch tiếng Anh , giờ thì yên tâm .

Chỉ là một học sinh cấp ba thôi mà, cũng từng học cấp ba lên.

Học sinh cấp ba thì giỏi đến mức nào chứ, nếu thành tích ưu tú thì thi trung cấp chuyên nghiệp từ lâu .

Vả trình độ tiếng Anh của giáo viên cấp ba ở huyện cũng chỉ đến thế, học sinh họ dạy càng chẳng .

Thuật ngữ chuyên ngành tiếng Anh trong sách hướng dẫn sửa chữa chỉ một chút xíu , thật sự tin phụ nữ thể dịch .

Diệp Cẩm Lê từ đầu đến chân một lượt, buông một câu sỉ nhục cực lớn: “Anh cũng chẳng hiểu .”

Hướng Vinh Hoa nghiến răng kèn kẹt, lông mày dựng ngược, lửa giận bốc lên ngùn ngụt trong l.ồ.ng n.g.ự.c như sắp nổ tung đến nơi.

“Được thôi, chống mắt lên xem cô tìm vấn đề .”

Một chuyên nghiệp như còn , thật sự tin một học sinh cấp ba như cô thể .

“Nếu cô tìm , cô cúi đầu xin ba , ngoài còn xin loa phát thanh nữa!” Một kỹ thuật viên từ tỉnh xuống như một học sinh cấp ba coi thường, nếu cô xin thì nuốt trôi cơn giận .

Tống Xuân Tú sợ Diệp Cẩm Lê lúc nóng nảy sẽ đồng ý ngay, liền kéo kéo áo cô nhỏ: “Em đừng đồng ý.”

Cao Chính Đức cũng bồi thêm một câu: “Đừng đồng ý cái yêu cầu vô lý đó.”

Cô gái những lời thật đúng ý ông.

Cô cũng coi như giúp bộ phận kỹ thuật của họ trút một cơn giận dữ.

Thật xưởng may tỉnh nghĩ gì mà phái một kẻ như thế xuống cố vấn kỹ thuật, mắt cứ như mọc đỉnh đầu, nếu kỹ thuật giỏi thì đành, mấu chốt là chẳng giải quyết việc gì cả.

 

 

Loading...