Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 202

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:27:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Anh khâu .”

Diệp Cẩm Lê bất ngờ : “Anh còn dùng máy may .”

Cố Vân Trạch giải thích: “Không dùng máy may nhưng thể dùng kim khâu.”

Diệp Cẩm Lê như phát hiện một vùng đất mới: “Sao đây em còn kỹ năng nhỉ.”

“Lúc mới bộ đội, quần áo rách là chuyện thường tình, những thứ đó đều tự may vá.”

Lúc đầu cũng khâu chậm , thành thạo thì nhanh như chớp, tuy là khâu nhưng ít nhất cũng khác chê .

Diệp Cẩm Lê tò mò hỏi: “Vậy binh lính, sĩ quan trong bộ đội ai cũng may vá ạ?”

Cố Vân Trạch khẽ nhướng mày, môi cong lên: “Cũng ai cũng thiên phú.” Có nhiều khâu tới khâu lui vẫn chỉ hình con rết.

Diệp Cẩm Lê: “…” Lại để tự tin .

Cô mím môi: “Thôi , tài năng, việc giao cho , em tắm đây.”

Cố Vân Trạch: “Anh xách nước giúp em.”

Diệp Cẩm Lê vỗ vỗ tay Cố Vân Trạch: “Không cần tài năng, cứ nhồi bông cho .” Một chút nước cô vẫn xách nổi.

Diệp Cẩm Lê phòng ngủ lấy bộ đồ ngủ mặc tối qua, mùa hè bình thường nếu tối ngủ nhiều mồ hôi thì cô sẽ mặc một bộ đồ ngủ hai ngày.

Cô treo quần áo lên dây phơi trong phòng tắm, đó xách chiếc xô tráng men hình song hỷ màu đỏ chuyên dụng của .

Vào bếp, Diệp Cẩm Lê đổ hết nước sôi bếp xô, đó đổ đầy nước ấm đặt lên bếp lò.

Cô cúi lò than, cho thêm một viên than tổ ong mới xách nước ngoài.

Một ấm nước nhiều nhưng vì là nước sôi nên thể pha thêm nhiều nước lạnh, vì tắm mùa hè cũng đủ.

mùa đông thì một ấm nước như thiếu.

Mùa đông nước nguội nhanh, cô tắm lâu, nếu ít nước thì tắm nửa chừng nước lạnh.

Cho nên đến mùa đông, nhà các cô mua một cái ấm đun nước lớn hơn hoặc là đun hai ấm cùng lúc, nhưng như sẽ tốn than tổ ong.

mùa đông trời lạnh, cô cũng cần ngày nào cũng tắm như bây giờ, tính thì cũng chênh lệch bao nhiêu.

Đối với Diệp Cẩm Lê, khoảnh khắc thư giãn nhất trong ngày ngoài việc ngủ buổi tối chính là lúc tắm, nước ấm dội lên , khoảnh khắc đó cô cảm thấy lòng như tĩnh , lúc cần nghĩ gì cả, chỉ cần tắm rửa sạch sẽ là .

“Em tắm xong , tắm .” Diệp Cẩm Lê dép lê lộc cộc chạy đến cửa phòng ngủ phụ, bên trong. “Anh khâu xong ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-202.html.]

Cố Vân Trạch ghế, hai chân tùy ý bắt chéo, nghiêng đầu : “Em xem thử xem?”

Diệp Cẩm Lê , cầm lấy chiếc đệm và đệm tựa mà Cố Vân Trạch khâu xong. “Oa, Cố Vân Trạch, lợi hại , tay cũng khéo quá .”

Cố Vân Trạch chỉ khâu cái miệng để nhồi bông mà cô chừa , mà còn định vị để cố định bông.

Nhìn sự kinh ngạc và vui mừng trong mắt cô, khóe môi Cố Vân Trạch lặng lẽ cong lên, miệng khiêm tốn : “Cũng tạm.”

“Chỉ là cái cúc áo em còn kịp khâu.”

Vẻ mặt kiêu ngạo đó của , Diệp Cẩm Lê liếc mắt một cái là thấu.

Tuy miệng là tạm , nhưng biểu cảm mặt đang phát tín hiệu cho cô là: Khen , khen nhiều .

Diệp Cẩm Lê cũng hề keo kiệt lời khen ngợi dành cho Cố Vân Trạch: “Đây là tạm , quả thực là quá , dù khâu cúc áo trông cũng hảo.”

Cô ngẩng đầu lên, khúc khích, đôi mắt như chứa đựng những vì lấp lánh: “Cố Vân Trạch, em phát hiện càng ngày càng hảo, lên phòng khách, xuống phòng bếp, đúng là chồng tuyệt vời.”

“Anh xem, trong khu nhà tập thể , đàn ông nào ưu tú như .”

Nói cô tự lắc đầu: “Không , trong lòng em chỉ một là ưu tú như .”

Khóe miệng Cố Vân Trạch thể kìm nén nữa. Rõ ràng ở bộ đội nhận ít lời khen ngợi, nhưng khi Diệp Cẩm Lê khen, cảm giác khác.

, vẻ mặt nghiêm túc : “Cố Vân Trạch, em thật sự trao cho một giải thưởng.”

Cố Vân Trạch vô thức hỏi: “Giải thưởng gì?”

Trên mặt Diệp Cẩm Lê nở nụ rạng rỡ, tầm mắt dừng mặt Cố Vân Trạch, như thể lúc trong mắt cô chỉ : “Đương nhiên là giải thưởng chồng nhất .”

Cố Vân Trạch nghiêm túc suy nghĩ một lát, chậm rãi thở dài: “Vẫn là , cũng đến .”

Diệp Cẩm Lê: “ trong lòng em, chính là như .”

“Anh chờ em, em vẽ cho một tờ giấy khen ngay đây.”

“Anh đừng theo nhé, chờ em vẽ xong mới xem, nếu sẽ còn bất ngờ nữa.”

Nói Diệp Cẩm Lê xoay , vội vã rời khỏi phòng ngủ phụ, cô sợ thêm một giây nữa sẽ lộ.

Cô bước nhanh phòng ngủ chính, ngay khoảnh khắc cánh cửa đóng , cô cuối cùng cũng nhịn mà bật , lo lắng Cố Vân Trạch sẽ thấy, cô đành che miệng khẽ.

Chillllllll girl !

Cố Vân Trạch bây giờ càng ngày càng dễ lừa thế, hơn nữa xem vẻ mặt của , hình như thật sự tờ giấy khen mà cô .

 

 

Loading...