Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 194: Anh tin em

Cập nhật lúc: 2026-05-03 19:47:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hôm nay thế nào?” Cố Vân Trạch ngước mắt cô, ánh mắt đầy vẻ chuyên chú.

Diệp Cẩm Lê vẫn còn đang nhai mì trong miệng, giọng chút mơ hồ: “Cũng khá ạ.”

“Công việc nhẹ nhàng, khi chính thức thì thế nào.” Ngày đầu tiên đối với cô chẳng khác nào chơi cả ngày, cô còn đang nghĩ xem nên mang len đan mấy cái áo đây.

Cố Vân Trạch hỏi tiếp: “Đồng nghiệp thì ?” Anh tính cách Diệp Cẩm Lê , hầu hết tiếp xúc đều sẽ thích cô, nhưng vẫn lo lắng cô gặp những hoặc chuyện ý trong công việc.

Diệp Cẩm Lê : “Mọi đều ạ.”

“Vừa nãy em chẳng kể với là các chị còn giúp em xách đồ về là gì.”

“Đơn vị em còn một chị đại việc 20 năm , phúc lợi nhận việc cũng là chị dẫn em lấy, chị còn chỉ bảo cho em nhiều chuyện trong công việc nữa, nên cứ yên tâm , vợ cũng sống hết.”

Anh cô chằm chằm, gật đầu chút do dự.

Diệp Cẩm Lê hỏi: “Anh tin em ?”

Cố Vân Trạch đưa tay nhẹ nhàng vén lọn tóc mai mặt cô, khóe môi nở nụ : “Anh đương nhiên tin em .”

Diệp Cẩm Lê lúc mới hài lòng: “Thế còn .”

Cố Vân Trạch hờ hững nhướng mày: “Vậy em đều tan giờ ?”

Diệp Cẩm Lê chậm rãi lắc đầu: “Nếu thật sự như thì em hạnh phúc c.h.ế.t mất.”

“Văn phòng em sáu cán sự, mỗi mỗi tuần trực hai ngày.”

em vẫn đang trong thời gian thử việc, nên sáu ngày tới em vẫn sẽ về sớm một chút.”

Cố Vân Trạch hiểu , gật đầu: “Nghĩa là bốn ngày khác em thể về sớm.”

“Lý thuyết là , nhưng lúc bận rộn chắc vẫn tăng ca, thậm chí là công tác nữa.” Tất nhiên, khoa Tuyên truyền một năm cũng chẳng mấy ngày tăng ca.

“Vậy em ăn ở nhà ăn về nhà ăn?”

Diệp Cẩm Lê: “Chắc chắn là về nhà ăn , hai đứa một ngày ít nhất một bữa ăn cùng chứ.” Cô dịu dàng, đôi mắt cong cong: “Ăn cơm cùng cảm giác ngon hơn hẳn.” Ngày nào cũng ăn hai bữa ở xưởng may thì ngán c.h.ế.t mất, vẫn là về nhà ăn hơn, đồ ăn ở nhà ăn khu tập thể cũng ngon hơn bên xưởng may nhiều. Cho dù nhà ăn, tự ở nhà chút gì đó đơn giản cũng tuyệt, dù tay nghề nấu nướng của Cố Vân Trạch bây giờ cũng tệ.

Khóe môi khẽ nhếch lên, ý lấp lánh trong mắt nhưng nhanh ch.óng kìm nén xuống. Anh cái miệng của Diệp Cẩm Lê lời đường mật thôi, nhưng vẫn nhịn mà tin những gì cô . “Vậy bữa tối cứ để lo.”

Diệp Cẩm Lê lắc đầu: “Không , cả ngày cũng mệt , em nỡ để hết .”

Nụ mặt Cố Vân Trạch càng đậm hơn: “Ai bảo mệt, chẳng thấy mệt chút nào cả.”

Diệp Cẩm Lê nghiêng đầu khẽ c.ắ.n môi, đưa tay giả vờ dụi mắt vì thoải mái nhưng thực chất là để che giấu ý . “Để xem , nếu em về sớm thì em , hoặc là em nhà ăn đợi cùng ăn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-194-anh-tin-em.html.]

“Nếu về sớm thì bữa tối hôm đó chuẩn , thấy ?”

Cố Vân Trạch ý kiến gì, trong cái nhà vợ là nhất.

“Em ăn nổi nữa .” Diệp Cẩm Lê vẫn còn gần nửa bát mì, cô thật sự là nuốt trôi nữa, ăn thêm nữa chắc chắn sẽ đầy bụng mất.

Cố Vân Trạch một lời, trực tiếp bưng bát mì còn của Diệp Cẩm Lê đặt mặt . Bát mì của cũng chỉ còn hai miếng nữa là xong.

Diệp Cẩm Lê hỏi một câu: “Anh chắc chắn là ăn hết chứ?” Cô thật sự sợ Cố Vân Trạch sẽ ăn đến mức phát phì mất, dù cũng ăn một bát to như .

Chillllllll girl !

Cố Vân Trạch nhướng mày: “Em tin đàn ông của ?”

Diệp Cẩm Lê: “...” “Em là lo ăn đến mức nôn .”

“Yên tâm, ăn .”

Hơn mười phút , Diệp Cẩm Lê nhịn mà lườm Cố Vân Trạch một cái: “Đau bụng chứ gì.”

“Em bảo đừng ăn cố cứ , cứ như là 'thần ăn' bằng.”

Cố Vân Trạch bỗng thấy chột : “Cũng mà, thấy cảm giác gì lắm.”

Diệp Cẩm Lê đồng tình: “Đầy bụng là khó chịu lắm đấy.” Thế nên tuy cô thích ăn ngon nhưng bao giờ ăn uống quá độ, vì cảm giác bụng căng chướng đối với cô là một cực hình.

“Đi thôi, xuống lầu dạo nửa tiếng xem khá hơn .” Diệp Cẩm Lê nắm lấy cổ tay Cố Vân Trạch kéo xuống lầu.

“Em còn định cái đệm lót ?”

Diệp Cẩm Lê xong giày: “Đệm thì lúc nào chẳng , tắm rửa xong cũng muộn.”

Cố Vân Trạch rũ mắt, ánh mắt rực cháy chằm chằm góc nghiêng khuôn mặt cô, đáy mắt hiện lên một tia ý ấm áp. Biết đây, hình như càng ngày càng yêu vợ mất .

Diệp Cẩm Lê như cảm nhận điều gì, nghiêng đầu : “Sao thế ?”

Anh mỉm , ánh mắt tràn đầy nhu tình: “Không gì.”

Diệp Cẩm Lê kệ giày: “Vậy còn mau giày .”

Trịnh Hồng Hà hì hì hai : “Hai đứa xuống lầu tản bộ đấy ?”

Diệp Cẩm Lê đáp: “Vâng ạ.”

Ánh mắt Trịnh Hồng Hà cứ đảo qua đảo Diệp Cẩm Lê và Cố Vân Trạch. lúc , một cánh cửa phòng khác cũng mở .

 

 

Loading...