Diệp Cẩm Lê mang theo hồ dán theo Tống Xuân Tú xuống lầu. Tổng cộng 25 tờ khẩu hiệu, mỗi nơi trong khu xưởng đều dán một tờ.
“Chị Tống, em dán xong thể về nhà luôn ạ?”
Công việc ở khoa Tuyên truyền dường như còn nhẹ nhàng hơn cô tưởng tượng, thậm chí mang cho một cảm giác chân thật.
Tống Xuân Tú trêu chọc : “Nếu cô tiếp tục thêm một lát thì cũng thôi.”
Diệp Cẩm Lê cúi đầu, khẽ cong môi gì: “Chị Tống.”
Sau khi Tống Xuân Tú dặn dò xong vài câu, hai liền về hai hướng khác . Hai tách dán thì hiệu suất cao hơn.
Chờ cô trở văn phòng, những khác gần hết, chỉ còn hai trực ban. Một là chú Hà, buổi sáng ngủ gà ngủ gật, buổi chiều uống báo. Người còn là nữ đồng chí tóc ngắn ngang tai đeo kính, Diệp Cẩm Lê chỉ nhớ cô họ Dương, tên đầy đủ thì gần như quên mất.
Diệp Cẩm Lê qua vị trí việc của cô , Dương Tĩnh.
Quả nhiên cũng như tên, bản cô cũng yên tĩnh như cái tên . Hôm nay Diệp Cẩm Lê cũng mấy khi cô chuyện, cô vẫn luôn nghiêm túc việc ở vị trí của , xem tài liệu thì cũng là bản thảo.
Diệp Cẩm Lê đến bàn việc của thu dọn đồ đạc.
Thật cô cũng chẳng gì để thu dọn. Buổi sáng cô đến chỉ mang theo một cái ấm nước, một cái hộp cơm, ngoài là tiền và phiếu.
Tiền và phiếu cô bao giờ rời , đều để trong túi. Chỉ cần cất kỹ giấy b.út, ấm nước, hộp cơm là .
Chỉ là cái bao tải đồ vật , Diệp Cẩm Lê chút khó xử.
Cửa tuy khóa, nhưng lúc camera giám sát, nếu gặp kẻ mở khóa thì cũng chẳng nên chuyện gì. Bằng trong xưởng cũng đến mức mất đồ vật.
mấy ngày nay trong xưởng đề phòng nghiêm ngặt, nhân viên tuần tra của khoa bảo vệ cứ nửa tiếng tuần tra một .
Thôi thì cứ mang , cùng lắm thì một lát dừng một lát.
Diệp Cẩm Lê đặt giấy ở lớp ngoài cùng của túi. Tuy khỏi xưởng thường cần kiểm tra giấy tờ, nhưng vẫn cứ chuẩn sẵn để lát nữa khỏi lục lọi khắp nơi.
Nghĩ , Diệp Cẩm Lê đeo túi xách, xách bao tải chuẩn xuống lầu.
“Để giúp cô.” Người chuyện chính là Dương Tĩnh. Giọng cô nhỏ, nếu lúc văn phòng quá yên tĩnh, Diệp Cẩm Lê thật sự rõ là cô đang chuyện.
Diệp Cẩm Lê còn kịp cảm ơn thì cô xách đồ vật .
Diệp Cẩm Lê: “???”
Cô vội vàng đuổi theo, nắm lấy bên bao tải: “Để cô giúp thì thể để cô xách một chứ.”
Cô nở một nụ nhạt: “Cảm ơn cô nhé, Dương Tĩnh.” Cô gọi "chị", thứ nhất là Dương Tĩnh trông cũng trạc tuổi cô, thứ hai cô cảm thấy gọi tên sẽ dễ kéo gần cách hơn.
Dương Tĩnh nghiêng đầu Diệp Cẩm Lê một cái: “Không gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-185.html.]
Dọc đường Dương Tĩnh đều chút trầm mặc, Diệp Cẩm Lê liền chủ động mở lời: “Cô việc ở đây bao lâu ạ?”
“Một năm.” Lời cô ngắn gọn.
“Vậy nếu em vấn đề gì trong công việc thể đến hỏi cô ạ?”
Dương Tĩnh trầm mặc một lát đáp: “Tùy tình hình.” Nếu là bình thường chắc chắn sẽ hổ tiếp , nhưng Diệp Cẩm Lê cố tình bình thường.
Diệp Cẩm Lê khúc khích : “Vậy tức là em vẫn còn cơ hội, đúng ?”
Thật từ chuyện Dương Tĩnh chủ động giúp cô xách đồ vật là cô cũng là nhiệt tình.
Vừa cô trả lời cũng gì sai.
Nếu một mực đồng ý chừng sẽ tự mang đến một phiền phức cần thiết, trả lời nước đôi thì khác.
Dương Tĩnh dường như cũng nghĩ tới Diệp Cẩm Lê sẽ như , đồng t.ử cô hiện lên vài phần bất ngờ.
“Trong đây đựng cái gì?” Nhân viên bảo vệ tới, chỉ bao tải của Diệp Cẩm Lê nghiêm túc hỏi. Trong thời đại , bảo vệ đều biên chế, thậm chí quyền lợi gần như đồn công an cơ sở. Nếu trong xưởng xảy chuyện gì, việc đầu tiên báo công an mà là thông báo khoa bảo vệ đến giải quyết.
Chillllllll girl !
Diệp Cẩm Lê mở túi giải thích: “ là công nhân viên chức mới , đây đều là phúc lợi nhập chức của .”
Nhân viên bảo vệ vài thu ánh mắt .
Trên mặt mang theo nụ hòa nhã: “Ngại quá, mấy ngày nay trong xưởng kiểm tra nghiêm ngặt, cho nên…”
Diệp Cẩm Lê cũng dây dưa nhiều, mặt treo nụ nhạt: “ hiểu mà, dù đây cũng là công việc của .”
Nhân viên bảo vệ cũng là một trai trẻ hơn hai mươi tuổi.
Hắn thấy bao tải đồ vật của Diệp Cẩm Lê liền cô chắc chắn là một cán sự việc văn phòng.
Thông thường, đa nữ cán sự đều tâm cao khí ngạo, nhưng ngữ khí của Diệp Cẩm Lê ôn nhu.
Hơn nữa cô lớn lên thật xinh , làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, khi lên khóe mắt sẽ cong lên, giống như hai vầng trăng non cong cong, khiến mặt nhân viên bảo vệ bỗng nhiên nóng bừng.
Mãi đến khi Diệp Cẩm Lê xa, vẫn còn bóng dáng cô nỡ rời .
Đồng sự tuần tra cùng giơ tay đ.ấ.m một cái: “Đừng nữa, xa .”
Cao Khiết lúc mới thu ánh mắt về.
Cao Khiết theo bản năng hỏi: “Anh quen cô ?”
Khóe miệng đồng sự của cạn lời mím thành một đường thẳng: “Anh đang đùa đấy , gì ?”