Tuy rằng dù tháng mới phát thì tiền vẫn là của nàng, nhưng tiền nong cứ cầm sớm lúc nào lúc .
Diệp Cẩm Lê rạng rỡ: "Trưởng khoa Hứa, thật sự cảm ơn ngài quá, xưởng may những cán bộ như ngài đúng là phúc đức." Ai mà chê tiền cơ chứ.
Dù nàng mấy thiện cảm với hạng như Trưởng khoa Hứa, nhưng chỉ cần vài lời ý mà công việc thuận lợi hơn thì tội gì .
Trưởng khoa Hứa kìm mà nhếch môi .
Hôm nay ông thế , ngày thường kẻ nịnh bợ ông thiếu, nhưng bao giờ ông thấy vui như hôm nay.
Chắc là do đối diện .
Đối mặt với những gương mặt nịnh hót, dù lời bùi tai đến ông cũng thấy giả tạo, nhưng Diệp Cẩm Lê mang đến cảm giác khác, cứ như thể lời nàng đều xuất phát từ tận đáy lòng .
"Cô phòng Bảo vệ và phòng Hành chính Tổng hợp ở , cần dẫn ?"
Diệp Cẩm Lê khéo léo từ chối: "Dạ thôi, hôm nay phiền ngài nhiều , ngài cứ chỉ vị trí cho em, em tự ạ."
Ra khỏi văn phòng, Diệp Cẩm Lê còn tinh ý khép cửa giúp ông .
Phòng Bảo vệ ở tầng một của tòa nhà , việc thẻ diễn nhanh, nhân viên phụ trách chỉ liếc giấy tờ một cái, chẳng hỏi han gì thêm mà luôn cho nàng.
Giờ chỉ còn thiếu phiếu gạo và phiếu ăn.
Tuy Trưởng khoa Hứa vẻ đơn giản, nhưng Diệp Cẩm Lê cảm thấy chắc chắn dễ dàng như ông .
Thời đại lương thực theo hộ khẩu, hộ khẩu của nàng trong hộ khẩu tập thể của xưởng may, nên theo lý là tiêu chuẩn lĩnh phiếu gạo và phiếu ăn ở đây.
Quả nhiên, nhân viên phòng Hành chính Tổng hợp cho chỉ khi hộ khẩu trong hộ khẩu tập thể của xưởng mới lĩnh phiếu, nếu nàng tự mang phiếu gạo của đến ăn ở nhà ăn.
"Vậy nếu là công nhân ở đây thì một tháng phân bao nhiêu phiếu gạo ạ?" Phiếu ăn thì quan trọng vì dù cũng bỏ tiền mua, quan trọng là phiếu gạo.
Nếu nàng là hộ khẩu nông thôn mà công việc thì việc đầu tiên chắc chắn là chuyển hộ khẩu, nhưng nàng vốn dĩ là hộ khẩu thành thị, hàng tháng đều định mức phiếu gạo cố định .
Dân thành phố ở đây mỗi tháng 28 cân phiếu gạo cố định, trong đó 16 cân lương thực tinh (gạo, bột mì trắng) và 12 cân lương thực thô (ngô, khoai, sắn).
Nếu xưởng may cấp phiếu gạo cũng tương đương với mức nàng đang nhận thì nàng cũng chẳng cần tốn công chuyển hộ khẩu gì.
"30 cân phiếu gạo, trong đó 16 cân lương thực tinh, 14 cân lương thực thô, còn khả năng tăng thêm nữa."
Khả năng tăng thêm? Diệp Cẩm Lê chẳng mấy bận tâm đến cái "khả năng" đó, dù vài năm nữa là cải cách mở cửa , lúc đó nàng chắc chắn sẽ tiếp tục việc ở đây nữa.
Làn sóng tinh giản biên chế chuyện đùa , bao nhiêu doanh nghiệp nhà nước sẽ đóng cửa.
Cuối cùng, Diệp Cẩm Lê quyết định tạm thời chuyển hộ khẩu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-180-oan-gia-ngo-hep.html.]
"Xong xuôi cả chứ?"
Diệp Cẩm Lê kể chuyện ở phòng Hành chính cho Trưởng khoa Hứa .
"Vậy là cô định chuyển hộ khẩu ?"
Hộ khẩu của ông trong hộ khẩu tập thể của xưởng, vợ con ông cũng đều việc ở đây.
Việc Diệp Cẩm Lê chuyển chẳng liên quan gì đến ông cả.
Chồng tiền đồ như thế, thêm bớt vài cân phiếu gạo cũng chẳng đáng là bao.
Dù chỉ cần là công nhân chính thức thì phúc lợi lễ tết cũng chẳng khác gì , bất kể chuyển hộ khẩu .
"Vậy để dẫn cô sang bên ." Trưởng khoa Hứa dậy, chỉnh đốn trang phục.
"Trưởng khoa Tuyên truyền công tác ba ngày nữa mới về, nhưng Phó khoa trưởng vẫn ở đó, lát nữa sẽ giới thiệu cô với ." Nói , Trưởng khoa Hứa dẫn nàng sang tòa nhà của khoa Tuyên truyền, lên đến tầng hai chạm mặt vị Phó khoa trưởng mà ông nhắc tới.
"Phó khoa trưởng Thái, đồng chí Diệp của bộ phận đến báo danh đây. Đây là một cô gái ưu tú, còn chữ , bảng tin và báo tường của các thêm một nhân tài ."
"Đây là giấy chứng nhận nhập chức của cô ."
Diệp Cẩm Lê vị "Phó khoa trưởng Thái" mặt, chẳng đây chính là Thái Thành Kiệt - chồng hiện tại của Lý Thanh Thanh ? là oan gia ngõ hẹp.
Tính đây là thứ hai nàng gặp , là ở tiệm cơm.
Hai từng gặp mặt chính thức, đám cưới của Lý Thanh Thanh nàng , ngày Thái Thành Kiệt đến dạm ngõ nàng cũng nhà, nên theo lý thì nàng là ai.
Chillllllll girl !
Chỉ Lý Thanh Thanh việc ở đây thôi.
Thái Thành Kiệt liếc Diệp Cẩm Lê một cái, đó với Trưởng khoa Hứa: "Làm phiền Trưởng khoa Hứa quá."
Hắn thừa hiểu ý tứ trong lời của Trưởng khoa Hứa, đại loại là đồng chí nữ bối cảnh, cần sắp xếp cho thỏa.
Đáy mắt Thái Thành Kiệt xẹt qua một tia thiếu kiên nhẫn.
Vốn dĩ còn hy vọng khoa Tuyên truyền sẽ đón một quân tẩu thạo việc, kết quả vẫn là kiểu .
Biết nàng trúng tuyển cũng chẳng dựa thực lực của chính .
Hắn vốn mấy thiện cảm với những kẻ bối cảnh, chẳng khác gì đám ăn hại ở bộ phận tuyên truyền, chỉ lĩnh lương mà chẳng việc gì hồn, biến khoa Tuyên truyền thành nơi dưỡng lão trong mắt .
Đàn bà thường chỉ là bình hoa di động, phụ nữ mặt chắc cũng chẳng ngoại lệ.