Từ nhỏ thích tháo tung đồ đạc lắp , từ những món đồ chơi nhỏ Triệu Lệ Tú mua cho đến đài radio máy may trong nhà, chỉ là đồ đạc trong nhà quá ít, chẳng đủ cho tháo dỡ.
Triệu Lệ Tú : "Cái giống ."
Diệp Cẩm Lê hỏi: "Khác chỗ nào ạ?"
"Mỗi trai con nghỉ phép về chẳng đều giúp việc nhà, nấu cơm đó ? Anh còn cả nghề mộc nữa, mấy cái ghế trong nhà chẳng đều do con đóng ?" Diệp Cẩm Lê đôi khi vẫn sùng bái trai , học cái gì cũng chỉ cần qua là hiểu ngay.
Triệu Lệ Tú im lặng một lát, đó chậm rãi lắc đầu: "Vẫn chút giống lắm."
Diệp Cẩm Lê: "..." "Đó là vì đặt yêu cầu cho con trai và con rể khác thôi."
Triệu Lệ Tú khựng : "Cứ coi là ."
Bà lặng lẽ bổ sung một câu: "Thật trai con đúng là ưu tú." Ưu tú hơn hẳn những đàn ông bình thường khác.
Diệp Cẩm Lê mím môi thành một đường thẳng, trai nàng mà câu thì sẽ đau lòng đến mức nào.
Nàng chuẩn xác buông lời trêu chọc: "Mẹ ruột của con ơi, giờ mới nhận ?"
Triệu Lệ Tú thở dài: "Anh con ưu tú như , mãi mà chẳng tìm đối tượng nhỉ?" Làm gì chuyện em gái kết hôn sớm hơn trai chứ, nhưng nhà bà rơi đúng tình cảnh .
Ngay cả một đối tượng thầm mến cũng thấy tăm .
Khóe môi Diệp Cẩm Lê giật giật: "Mẹ thế , chẳng đó bảo sẽ nghĩ đến chuyện nữa, cứ để thuận theo tự nhiên ?"
Triệu Lệ Tú đáp: "Chuyện mà nhịn nghĩ cho ?"
Ánh mắt bà rơi xuống bụng Diệp Cẩm Lê: "Tổng thể đợi đến lúc con mà vẫn tìm đối tượng chứ." Mỗi nhà mỗi cảnh, con trai bà tiền đồ thật đấy nhưng chẳng tìm vợ.
Diệp Cẩm Lê theo bản năng xuống bụng : "Làm gì mà nhanh thế ạ." Mới hơn một tháng thôi mà.
Triệu Lệ Tú : "Cái thì , nhớ năm đó gả cho ba con, tháng thứ hai m.a.n.g t.h.a.i con ."
"Con với Tiểu Trạch dùng biện pháp tránh t.h.a.i đấy chứ?"
"Mẹ cho con , con cái vẫn là nên sớm thì hơn. Giờ con còn trẻ, sức khỏe , sinh con xong cơ thể cũng nhanh hồi phục."
"Ông bà nội bên phía Tiểu Trạch chắc cũng đang mong bế cháu lắm ."
"Hơn nữa giờ còn trẻ, còn tinh lực để chăm con ở cữ, cũng sức giúp con trông cháu, chứ đợi vài năm nữa thì ." Vài năm nữa bà gần năm mươi, cứ lên tuổi năm mươi là tinh lực chẳng còn như nữa.
Diệp Cẩm Lê liếc bà một cái: "Con thấy là đang bế cháu ngoại thì ."
Triệu Lệ Tú cũng phủ nhận: "Mẹ vốn dĩ bế cháu mà, cháu ngoại trai cháu ngoại gái đều hết, thế mà giờ chẳng lấy một mống." Nói đoạn, Triệu Lệ Tú chút giận dỗi bĩu môi.
"Mấy bà bạn già quanh đều lên chức bà ngoại, bà nội cả , chỉ là vẫn kiếp già thôi."
Bà thích trẻ con như , mà đến giờ vẫn chỉ bế con nhà .
Diệp Cẩm Lê thật sự nhịn mà bật , nàng chuyện mà duyên dáng thế . "Thế chẳng càng , chứng tỏ còn trẻ trung."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-quan-mat-lanh-sa-vao-tay-kieu-my-nhan/chuong-172-me-vo-thuong-con-re.html.]
Chillllllll girl !
Triệu Lệ Tú lườm con gái một cái: "Mẹ đang đau lòng đây , con còn ."
Diệp Cẩm Lê dỗ dành: "Được , , con nữa là chứ gì."
"Hừ." Triệu Lệ Tú mặt chỗ khác.
"Hôm nay chẳng định chúc mừng con , tự dưng hờn dỗi thế ?"
Triệu Lệ Tú liếc nhẹ nàng một cái: "Không ?"
Diệp Cẩm Lê nắm lấy tay Triệu Lệ Tú khẽ lắc lắc hai cái: "Đương nhiên là , con bảo , giờ hết giận nhé?"
"Được ?" Nàng hỏi thêm một câu.
"Được ."
" mà bao giờ con mới cho lên chức bà ngoại đây?" Người thường con gái giống cha, con rể bà trai như , sinh cháu ngoại chắc chắn sẽ đáng yêu xinh .
Dù giống cha mà giống thì cũng là một đại mỹ nhân.
Con gái bà từ nhỏ khen ngợi suốt, tuy mấy kẻ miệng lưỡi thế gian con gái bà trông như "hồ ly tinh", nhưng Triệu Lệ Tú bọn họ chỉ đang ghen tị thôi. Nếu gương mặt mà mọc bọn họ, chắc bọn họ còn vui mừng đến mức nào nữa.
Bây giờ chẳng qua cũng chỉ là kiểu "ăn nho thì bảo nho còn xanh" mà thôi.
Ăn cơm xong, Diệp Cẩm Lê vội vàng chạy trạm xe buýt để kịp chuyến xe cuối cùng.
Vừa xuống xe, nàng thấy Cố Vân Trạch đang cách đó xa.
Diệp Cẩm Lê nở nụ rạng rỡ chạy về phía , Cố Vân Trạch nàng, bước tới vài bước, khóe miệng khẽ cong lên. "Sao tới đây?"
Đáy mắt Cố Vân Trạch lướt qua một tia dịu dàng, tự nhiên đón lấy đồ đạc tay Diệp Cẩm Lê. "Chỉ là đến đón em thôi."
Diệp Cẩm Lê hỏi: "Thế nếu lúc em về đến nhà thì ?"
Cố Vân Trạch chậm rãi lắc đầu: "Hôm nay em sang nhà , chắc chắn sẽ chuyến xe buýt về."
Anh khẽ hỏi: "Mệt ?"
Diệp Cẩm Lê ngước mắt : "Tất nhiên là mệt , còn cho em bao nhiêu món ngon nữa."
"Đồ tay xách là cố ý bảo em mang về cho đấy, món thịt hun khói xào mà thích, nhưng cho nhiều ớt khô nên lẽ sẽ cay. Em còn mang cho một bình đồ uống, ăn kèm chắc sẽ đỡ hơn nhiều."
Cố Vân Trạch mỉm , ánh mắt tràn ngập vẻ nhu hòa.
Anh thích Diệp Cẩm Lê kể cho những chuyện vụn vặt , sự bình dị mới khiến cảm nhận hương vị của cuộc sống.
Khóe môi nhếch lên: "Mẹ đúng là thương ."