Nhận đồ xong thì giao cho Tống Thanh Ninh: "Cho em, cất "
Thành Thành hỏi: "Sao cái gì cũng đưa cho chị cất hết ?"
Mục Cảnh An: "Bởi vì những thứ là thứ , mà thứ thì tất nhiên giao cho vợ nha." Lại : "Sau em lớn lên cũng như ."
Ai ngờ Thành Thành : "Em chịu, em đưa cho chị."
Mục Cảnh An: " là con nít. Thế nhưng vợ cần em lo, em giữ cho vợ em , nếu lớn lên sẽ cưới vợ." Lại với Tống Thanh Ninh: "Em xem phiếu , nếu cần gì nữa thì chúng mua."
Tống Thanh Ninh mở thư lướt qua: "Không thiếu gì hết, thế nhưng đêm nay phân gia, ba sẽ mời tới nhà chứng, cần mời cơm. Trong đây phiếu thịt, em mua hai cân thịt, còn một tấm phiếu sữa bột, em mua ít sữa bột về bồi bổ cho ."
Theo như cô thì trong đội phân gia cần chứng từ, nhưng chắc chắn mời tới chứng. Người chứng là danh tiếng trong họ, thì cũng là lãnh đạo trong đội sản xuất.
Mục Cảnh An: "Vợ đang giỡn hả? Anh cường tráng như , cần bổ chỗ nào?"
Anh yếu!
Nghe , hiểu sai, cô vội vàng giải thích: "Sữa bột bổ sung canxi, uống sữa bột lợi cho việc phục hồi xương cốt."
Lúc Mục Cảnh An mới nữa.
Khi nhắc tới phiếu thịt, Nhị Cẩu vẫn luôn giả c.h.ế.t nhắc cô cố gắng sử dụng tới Tụ Bảo Bồn với phiếu của bộ đội.
Tống Thanh Ninh cũng xài.
Sau đó ba đến trạm thực phẩm, mua hai cân thịt. Lại thấy bán cá trắm, cần phiếu.
Ở nơi nguồn nước sung túc, nhiều tôm cá, đôi khi sẽ bán cần phiếu. Tới gần tết thì đại đội sẽ xuống sông mò cá, mỗi nhà chia tận mấy con.
Cô cá tươi sống, lập tức mua mấy con đem về nhà nuôi, để dành ăn từ từ.
Mua cá xong đến cung tiêu xã mua sữa bột, chị gái bán hàng ở cung tiêu xã thấy Mục Cảnh An, bắt đầu khen tới tấp: "Cậu trai trẻ cao trai, còn là quân nhân, vô cùng xứng với Tiểu Nịnh. Tiểu Nịnh của chị cũng bản lĩnh lắm, kiếm tiền, còn xinh ..."
Khi bọn họ về tới nhà, chỉ thấy bí thư đại đội, chủ nhiệm an ninh, chủ nhiệm hội phụ nữ, chú bá của Mục Cảnh An đang trong sân.
Hai chào hỏi từng một.
Trong nhà bếp, mấy Hứa Thuý Lan đang bận rộn.
Tống Thanh Ninh xách đồ nhà bếp: "Mẹ, con mua thịt với cá"
Dương Thải Nguyệt: "Biết em mua thịt thì chị g.i.ế.t gà, đây là c.o.n c.uối cùng trong nhà"
Hứa Thuý Lan qua: "Lỡ g.i.ế.t thì thôi, c.o.n c.uối cùng ăn luôn là , đỡ mắc công chia. Mẹ với bác thím của các con , đặt gà con mới ấp của thím , các con đem trứng gà sang tìm thím để đổi"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-hon-ngot-ngao-quan-tau-duoc-nuong-chieu/chuong-44.html.]
Dương Thải Nguyệt: "Vẫn là chu đáo."
Tống Thanh Ninh: "Còn , trong nhà già như bảo vật. Không thì nhà thịnh vượng như thế, chị dâu thấy đúng ?"
" ."
"
"
...
Chị em dâu khen nức khen nở, khen Hứa Thuý Lan lâng lâng, xào luôn mấy quả trứng gà cuối cùng.
Dương Thải Nguyệt:! Biết khen, ngày mai cô lấy gì để đổi gà con?
Tống Thanh Ninh cúi đầu khúc khích.
Ban đêm, Hứa Thuý Lan nấu chính, thịt kho tàu, gà hầm, canh cá nấu gần hai mươi món ăn. Ăn xong bữa tối phong phú, khi đuổi mấy đứa nhỏ ngoài thì bắt đầu chuyện chính tối nay.
Mục Trọng Xuân : "Nhà đơn giản, lúc xây nhà chia xong phòng ở, mỗi nhà hai phòng. Nhà bếp cùng nồi xoong thuộc về nhà thằng cả, bởi vì nhà bếp gần với phòng của nó, chia như để các con dựng rào, chỉ cần dựng theo mép nhà bếp là xong.
Còn năm căn phòng lợp tranh, là năm căn nhưng tính khác mấy ba căn, cửa thông nhà chính, dễ chia. Ba căn phòng thuộc về cha cùng của các con, cha c.h.ế.t thì các con chia đất nền với .
Thằng hai với thằng ba nhà bếp, lát nữa chia lương thực với tiền ba sẽ đền bù, ý kiến gì ? Không thì ba tiếp"
Anh hai Mục: "Không , ba cứ tiếp"
Mục Cảnh An cũng ý kiến, giống như đoán, dựa theo bố cục nhà , phòng bếp bên trái, cổng chính bên , gần phòng của bọn họ.
Mục Trọng Xuân tiếp, mấy thứ đơn giản như bát đũa lương thực đều chia thành bốn phần. Phân gia chia lương thực, chia theo đầu .
Trọng điểm là tiền cùng chuyện dưỡng lão, năm nay Mục Trọng Xuân mới 50, con trai lớn của ông 30, thằng thứ hai 28, thằng thứ ba 25, Hứa Thuý Lan 49 tuổi.
Đã tới độ tuổi dưỡng lão .
Hai vợ chồng già bàn bạc cảm thấy ít nhất còn thể việc thêm mười năm nữa, khoan hẳn dưỡng lão.
một khi bệnh nặng cần viện, tiền các con chia đều, bản bọn họ chỉ sợ đào ở . Mấy chứng bệnh vặt vãnh thì bọn họ tự trả tiền.
Ngoài , mỗi năm các con cho bọn họ mười tệ, coi như tiền hiếu kính và tiêu vặt một năm bốn mùa.
Mười năm , khi bọn họ nổi nữa, thì tiêu tiền của , đến khi tiêu hết tiền của thì xin của các con, đến lúc đó ba nhà chia đều. Khi bọn họ một chỗ cử động nữa, thì thằng hai thằng ba bỏ tiền, thằng cả phụ trách chăm sóc.