Thành Thành nắm lấy tay cô: “Chị, các thím đều con gái khi lấy chồng sẽ trở thành nhà của khác. Em hiểu tại là của nhà khác , dù cho dù gặp chuyện gì thì chị cũng đừng sợ, chị vẫn còn em đây, sớm muộn gì em cũng sẽ lớn mà.”
Lúc đầu Tống Thanh Ninh cũng cảm giác gì nhiều, mặc dù hôm nay kết hôn, mặc dù cũng chút kỳ vọng, nhưng chung cô cảm thấy cũng gì khác nhiều so với bình thường. lời của Thành Thành đột nhiên khiến cô cảm thấy đau lòng.
Cô ôm lấy bé, : “Được, chị sợ.”
Trình Thành mỉm .
Khi hai chị em đang chuyện thì từ bên ngoài , là thanh niên trí thức Trần đây ở nhà của bọn họ, hiện cô đang là giáo viên một trường cấp hai ở công xã.
Thanh niên trí thức Trần cửa liền trách cứ: “Đồng chí Tống Thanh Ninh, cô thực sự là, kết hôn cũng mời , uổng phí tình cảm chúng ở chung với mấy năm. Nếu là học viên trong đội với , còn việc đấy. Chúc mừng cô nha, , mối hôn sự quả tồi.”
Thành Thành: “Chào chị Trần.”
Thanh niên trí thức Trần: “Thành Thành thật ngoan.”
Tống Thanh Ninh: “Ài, ý định tiệc cưới, chỉ đặt hai bàn cỗ, tính mời khách khắp nơi.”
Kỳ thực là cô sợ Thanh niên trí thức Trần cô cùng nguyên chủ chỗ khác thường, dù Thanh niên trí thức Trần cùng nguyên chủ sớm chiều ở chung mấy năm. Còn như nhóc Thành Thành dễ gạt, cô cũng sợ mấy.
Thanh niên trí thức Trần: “Vậy cũng nên cho một tiếng.” Còn : “Ngày hôm nay cô thật xinh , người đẹp quần áo cũng . đội sản xuất thấy mấy thím xổm gốc cây lê bên đường chuyện của cô đấy. Nói cô tìm một gia đình , cả TV... Ai da, cô phát hiện mấy đó chua thế nào .”
Tống Thanh Ninh : “Không việc gì, để cho bọn họ chua , chỉ cần chua đến mặt của là .”
“...”
Hai chuyện ở trong phòng, bên tới.
Là mấy ở khu thanh niên trí thức, cô quen với các thanh niên trí thức , cũng là nhờ quan hệ với thanh niên trí thức Trần.
Bọn họ đến mừng, càng ngoài dự tính của Tống Thanh Ninh.
Chỉ cần gây chuyện, tới đều là khách, chiêu đãi là .
Đến hơn tám giờ, pháo hoa nhà họ Mục vang lên ở bên ngoài nhà họ Tống, Thành Thành chạy chậm đến, hô to: “Chị, bên ngoài xe ô tô con nha, chính là xe ô tô con màu xanh lá.”
Tống Thanh Ninh: “Thật ?”
Thành Thành gật đầu: “Ừm.”
Thanh niên trí thức Trần phản ứng nhanh nhất: “Mau mau nhanh, đóng cửa, thể để cho bọn họ đây nhẹ nhàng , Tiểu Ninh cô lên giường , chân cô dâu thể chạm đất, cũng là ý gì.”
Gian nhà chính cùng với cửa phòng ngủ mới đóng , bên kêu: “Chú rể tới rước dâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-hon-ngot-ngao-quan-tau-duoc-nuong-chieu/chuong-26.html.]
Mục Cảnh An cánh cửa đóng c.h.ặ.t: “Thực đ.á một cái là thể đ.á văng cửa, ngăn cũng tác dụng gì, bằng để một khe hở, nhét mấy cái lì xì cho , thoải mái một chút để .”
Mấy chặn cửa , một hồi.
Thanh niên trí thức Trần cao giọng kêu: “Không , đạp cửa, theo quy trình từng cái một, tiên chú rể hát một bài quân ca cho chúng .”
Bên ngoài cũng ai đang hô lên: “Quân ca hát xong ? Cô một , chúng theo là .”
“Phát kẹo phát ngọt .”
“Trả lời mấy câu hỏi.”
“Đồng ý mấy chuyện.”
“...”
Bên trong một chuỗi yêu cầu, theo Mục Cảnh An tới đón đầu, lì xì trong tay, thấy .
Người ở bên trong cũng ngốc? Đưa tiền lì xì mà cần, cần chỉnh một chút tốn tiền.
Cũng may mấy lễ nhỏ đều đơn giản, bao lâu, Mục Cảnh An liền vượt qua kiểm tra .
Mặc dù cánh tay vẫn còn đeo gạc, ở trong phòng vẫn phong thái uy nghiêm cao ngất của đè xuống. Vừa cửa liền mang theo áp lực.
Thế nhưng Tiểu Đậu Đinh chặn phòng cưới hề sợ .
Đây là em vợ của .
Thành Thành nhíu lông mày : “Em với mấy câu.”
Mục Cảnh An: “Chăm chú lắng .”
Thành Thành: “Rửa tai cái gì? Em hiểu.”
Cậu bé Mục Cảnh An, , tức quá, thấp hơn nhiều, khí thế gì.
Cậu bé với thanh niên trí thức cao ráo ở bên cạnh: “Anh, phiền bế em một chút, cao hơn một chút, cao hơn .”
Nam thanh niên trí thức: “Được.”
Nam thanh niên trí thức ôm lấy bé, khi cao hơn Mục Cảnh An một cái đầu , Thành Thành mới cảm thấy cảm giác cũng tệ.
Liền từ cao xuống lên tiếng: “Anh đối với chị của em, mắng chị , đ.á.n.h chị . Anh lấy cớ chị của em ba là thể b.ắ.t. .n.ạ.t chị , rằng hai mươi lăm tuổi , em mới bốn tuổi. Anh lớn hơn em nhiều như , chờ đến khi em lớn lên, già , chắc chắn gì em. Nếu như b.ắ.t. .n.ạ.t chị của em, đến lúc đó em nhất định sẽ đ.á.n.h. .c.h.ế.t !”