Cô thấy chị đ.á.n.h đáng thương nhưng sợ sẽ đe dọa nên cô trốn sang một bên hét lên: “Công an đến ! Công an đến ...”
Người chồng của chị trở nên sợ hãi hơn khi thấy điều , đó bỏ chạy.
Sau khi chồng của chị rời khỏi đó, Tống Thanh Ninh chạy đề nghị chị đến Cục Công an, chắc chị cũng hiểu , lúc chị thấy chồng của bỏ chạy khi thấy từ công an, rõ ràng là sợ công an nên mới bỏ chạy.
Lần thứ hai gặp là lúc cô đến mua ấm nước nóng và thau cơm, hai :
Là cô!
Là cô!
Kể từ đó hai quan hệ với .
Cô mua một vài cuốn sách phản diện ở hiệu sách, mấy cuốn là mua cho Thanh Thành.
Sau khi mua sách xong, cô ngang qua cửa hàng tạp hóa và chuyện với phụ nữ ở cửa hàng, lúc cô về, dì lúc cô đến mua đồ quên mang theo túi xách nên đưa cho cô một cái bao tải lớn.
Thanh Thành cô: “Chị, chị quen cả dì ở cửa hàng tạp hóa ?”
Chị gái bé giống như đang nhổ cỏ , ai cũng thể chuyện một lúc.
Tống Thanh Ninh sờ sờ đầu bé: “Chuyện ...”
Nhắc đến cô mới nhớ, ngày cô kết thúc công việc bán thời gian ở xưởng sản xuất khăn mặt, lúc cô đến mua dầu, muối, nước tương và giấm thấy con trai dì đang bài tập ở gần đó, hai câu hỏi mà mãi thể giải . Cô liếc mắt vài câu, lúc rời , dì đưa cho cô hai quả trứng gà.
Thanh Thành ngạc nhiên: “Vậy cũng !”
Tống Thanh Ninh: “ , cho nên lúc học nhất định chăm chỉ học tập, nếu chăm chỉ học tập thì cho chúng trứng ăn ?”
Thanh Thành gật đầu một cách dứt khoát: “Chắc chắn em sẽ chăm chỉ học tập, em còn cấp phí dưỡng lão cho chị, chăm sóc chị lúc lâm chung nữa.”
Tống Thanh Ninh: “…” Cô bé: “Em trai, chúng thương lượng tý nào, em chỉ cần dưỡng lão cho chị là , cần chăm sóc cho chị lúc lâm chung .”
Thanh Thành kiên trì: “Như ! Em một em !”
Tống Thanh Ninh: “Trong chuyện chị cho phép em em trai .”
Thanh Thành: “Em !”
Tống Thanh Ninh: “...”
Cô sẽ dành chút thời gian để giải thích cho bé ý nghĩa của dưỡng lão và chăm sóc lúc lâm chung, lo ma chay.
Hai chị em xách theo bao tải đến tiệm cơm quốc doanh để dùng bữa, đó đến Cung Tiêu Xã lấy đồ, bao tải chứa đủ nên hai chị em ôm ở tay nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-hon-ngot-ngao-quan-tau-duoc-nuong-chieu/chuong-21.html.]
Lúc về đến nhà, thấy trời vẫn còn sớm, cô lấy vải và đồ ăn dẫn theo Thanh Thành đến nhà đội trưởng Lý tìm vợ đội trưởng, nhờ thím may giúp mấy bộ quần áo, nhà họ máy may.
Thật thì Vợ đội trưởng Lý còn nhiệt tình hơn đội trưởng Lý nhiều, thấy cô đến hỏi: “Có mua mấy thứ cần thiết cho đám cưới của cháu ? Có cần thím mua cùng ?”
Tống Thanh Ninh: “Hôm nay cháu mua cũng gần đủ , cháu còn cần mua pháo và đồ ăn cho ngày hôm nay nữa thôi.”
Vợ đội trưởng Lý hỏi: “Cháu phiếu thịt ? Nhà thím phiếu thịt hai ký…”
Bà còn kịp xong, đội trưởng Lý ho khan.
Nhìn xem, cô mà, vợ của đội trưởng nhiệt tình hơn đội trưởng.
Vợ đội trưởng Lý liếc ông tiếp: “Thím cho cháu mượn phiếu thịt để mang theo, trả cũng .”
Đội trưởng Lý nên lời, vợ phá của , phiếu thịt là thứ thể tùy ý cho mượn ?
Cô cũng đang cần phiếu thịt.
sắc mặt của đội trưởng Lý , nếu cô mượn nó, chắc chắn là hai họ sẽ cãi .
Cô : “Không cần, thím cứ giữ lấy để mua thịt.”
Sau khi cô xong câu , đôi môi của đội trưởng Lý cong lên.
Vợ đội trưởng Lý cũng nhiều mà lấy một cây thước gỗ để đo đo cho hai .
khi đo đo xong, bà lấy phiếu thịt nhét tay Tống Thanh Ninh, khó để thể từ chối lòng như .
Chỉ thể nhận lấy nó.
Cô : “Cảm ơn thím. lúc cháu đang hết phiếu thịt, khi tổ chức bữa tiệc cưới xong cháu sẽ trả cho thím.”
Vợ đội trưởng Lý: “Không , lúc nào thì đưa , thím sẽ may gấp quần áo cho cháu, nhất định sẽ xong khi cháu kết hôn.”
“Được , mấy ngày nữa cháu sẽ đến lấy. Hẹn gặp thím, chú Lý.”
“Hẹn gặp thím, chú Lý.”
Sau khi cảm ơn xong, hai rời , nhưng khi họ rời , cô cảm nhận ánh mắt như con d.a.o của đội trưởng Lý đang chọc lưng cô!
thật là đội trưởng Lý đang trừng mắt cô, cô gái c.h.ế.t. .t.i.ệ.t , cô thể tiếp tục từ chối thêm ? Ông cũng thèm thịt, thèm lâu nhưng vợ phá của trong nhà sống c.h.ế.t giữ lấy phiếu thịt mà chịu dùng tiền mua thịt. Bây giờ thì , phiếu cũng mất, ông thể lấy thịt để ăn nữa.
Trên đường trở về, Thanh Thành : “Chị, em thấy thím Lý là , nên mới cho chúng mượn phiếu thịt.”
Tống Thanh Ninh: “ , mấy ngày nữa em sẽ thể ăn thịt lợn ngon, nhưng em nhớ kỹ tấm phiếu đó là mượn của nhà thím Lý, cũng ghi nhớ lòng của bà , cái gọi là uống nước nhớ nguồn.