Anh thích chụp ảnh, thích chụp cho khác.
Nếu về quê, thử sức ở một tòa soạn báo và trở thành phóng viên ghi cuộc đời.
Cái máy chụp hình là hai của phong cảnh Giang Thành , xuống nông thôn đặc biệt cực khổ, nên cố ý gửi để đền bù cho .
Sau đó còn thêm: "Thật xin . thích ghi chép cuộc sống, nên nghĩ nhiều như . Nếu như cô thích, sẽ xóa bức ảnh , mang phim ảnh gửi đến nhà máy ? Bây giờ cách nào lấy cuộn phim , xoá cũng , nếu xoá tất cả cuộn phim sẽ hỏng mất Chỉ thể như .
Tống Thanh Ninh móc một đồng tiền đưa cho , nhưng Mạnh Xuân Phong nhận, đây là tiền vé.
Không bao lâu đội trưởng đội sản xuất bàn bạc xong, bằng lòng bán nấm cho bọn họ.
Sau khi ký hợp đồng, ngày mai một tay giao hàng một tay giao tiền.
Ký hợp đồng xong đường trở về, Tống Thanh Ninh : "Hôm nay nguy hiểm thật, suýt chút nữa mua , ngờ Hoàng Trúc cũng mua nấm!"
Câu tiểu Trương sợ đến mức buông tay lái.
Sau đó nước mắt: "Không liên quan đến , chủ nhiệm Tống!"
Cô tiếp tục hỏi: "Đội sản xuất của các nhiều nấm sò ?"
"Nhiều nha, chúng một mảnh đất cát nhưng trồng các loại cây khác thì nên chuyển sang trồng nấm sò. Năm nay nấm sò thu hoạch gấp đôi so với năm , còn đặc biệt trại. Nghe đội trưởng , nấm của chúng thường bán cho căn tin của xưởng và các hợp tác xã cung ứng tiếp thị trong huyện và thị trấn"
"Vậy bán cho các xưởng với giá thế nào?"
"Mua nhiều thì bảy xu một cân, mua ít thì bảy xu hoặc năm xu, nếu mua ba đến năm cân gốc thì chín xu một cân."
Mục Xuân Phong hét lên: "Hôm nay gặp các đúng là trùng hợp, nếu mấy ngày sẽ phần, hôm nay thư hỏi ba và ăn nấm sò , trong đội nhiều, căn tin lớn cũng ăn nhiều như Cái nếu đường dài thì triển vọng lắm, nghĩ nếu thành công, thì sẽ ướp lạnh tăng giá lên.
"Vậy giới thiệu cho chúng nữa nha."
"Tùy thôi, nếu thể giới thiệu cho các , ở đội sản xuất cũng sẽ sống dễ dàng hơn. Là các , công việc của chúng ở đội sản xuất nặng nhọc hơn nơi khác nhiều, mỗi ngày trồng lúa thì hái quả, còn nữa thì nhổ cỏ đốn củi, chuyện gì cũng đều .."
Mạnh Xuân Phong thành thật .
Anh kỹ càng tình hình bán của đội sản xuất, nào là sản lượng hàng năm, ai chủ ... Đều tất cả.
Kỳ thật cũng chuyện gì xảy với , thế nào, thật sự giỏi, nhưng mỗi một khác, vẫn ai giỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-hon-ngot-ngao-quan-tau-duoc-nuong-chieu/chuong-111.html.]
Tống Thanh Ninh và chồng cô mang cho một cảm giác, là kìm lòng , thể khống chế mà chuyện.
Điều nhận là, càng , thì tiểu Trương càng căng thẳng, tay đặt vô lăng càng siết c.h.ặ.t.
Tống Thanh Ninh liếc , "Tiểu Trương, lái xe cẩn thận, trong xe nhiều ."
Trong lòng Tiểu Trương siết c.h.ặ.t, thở một : "Ừ."
Trong lòng hai vị chủ nhiệm thầm ha hả, việc mua nguyên liệu chính là chuyện lớn, đứa nhỏ Tiểu Trương mua nguyên liệu như thế nào.
Hai mươi phút , xe dừng ở cửa đội sản xuất Bình Hà.
Dù là quãng đường ở huyện thành là thị trấn, cũng còn vắng vẻ.
Thế mà nhà họ Mạnh nhờ mối quan hệ để đổi cho chỗ ở hơn, thể thấy là thật sự đang rèn luyện .
Sự xuất hiện của chiếc xe lập tức thu hút sự chú ý của , thấy Mạnh Xuân Phong bước xuống xe, lúc hỏi thăm "chuyện gì xảy ?", "Tại xuống xe?",..
Tống Thanh Ninh với Thành Thành: "Em xem, miệng chỉ cần giỏi thì cũng ăn ngon"
"Phải thế nào mới thể giỏi?"
"Tự tin, gan , da mặt dày và hiểu "
"Ô."
Nói đến chuyện gan , cô vỗ vỗ đầu Thành Thành, "Cuối mỗi năm rể của em và bạn bè đều tổ chức tiệc mừng năm mới. Hình như nhà chúng cũng xem tiết mục biểu diễn, còn biểu diễn ở mặt nhiều lính, đến lúc đó em thế chị lên hát một bài "
"Hả? Lúc đó nhiều mà"
Thành Thành ngây , đột nhiên bé căng thẳng.
"Vì nhiều nên mới kêu em , đến lúc đó em hát bài gì, chị giúp em chọn, nhưng mà em hát là , còn tiết mục tuyển chọn. Chúng chuẩn và đăng ký , nếu em thể tham gia loại hoạt động , dù em gặp loại cảnh nào, em cũng thể tự tin và mạnh dạn như Mạnh Xuân Phong"
"Vậy em "
Trong khi hai chị em đang chuyện, Mạnh Xuân Phong hỏi thăm xong đội trưởng đội sản xuất về chuyện sản xuất, đồng thời vẫy tay gọi bọn họ, để bọn họ xuống xe.
Trước khi xuống xe, Tống Thanh Ninh một câu, "Tiểu Trương, ở đây giữ xe . Nếu xe hư hỏng, chúng đền nổi ."