“Thư... thư tình á?” Giang Đường giấu nổi vẻ ngạc nhiên trong mắt.
Mặt Trần Đào Hoa đỏ bừng lên vì ngượng nhưng ánh mắt long lanh của Giang Đường, cô ưỡn n.g.ự.c, cố tỏ bình thản như chuyện gì.
Cô hất cằm, giọng đầy tự hào: “Sao nào? phép thích ai ?”
“Đương nhiên là chứ.”
Sợ Trần Đào Hoa hiểu lầm, Giang Đường vội giải thích:
“Ai cũng quyền yêu và yêu mà. Hơn nữa nghĩ, đàn ông nào Đào Hoa để mắt tới chắc chắn may mắn lắm. Anh hẳn là một xuất sắc mới xứng đáng với tình cảm của cô.”
Giang Đường thầm nghĩ trong lòng, may mắn hơn vạn so với Phó Tư Niên Diệp Vân Thư nhắm trúng.
Bởi vì tính cách Trần Đào Hoa thẳng thắn, bộc trực, yêu là yêu, ghét là ghét, tuyệt đối chuyện toan tính mưu mô.
Được Giang Đường khen trong mộng, Trần Đào Hoa tít mắt, vui sướng mặt.
Cô khẳng định chắc nịch:
“Đương nhiên . Người đàn ông lọt mắt xanh của Trần Đào Hoa chắc chắn là cực phẩm. Nếu thì thèm mà . Nếu cô gặp , chắc chắn cô cũng sẽ thấy tuyệt vời. Nói theo kiểu văn vẻ của các cô là gì nhỉ... , xuất sắc! Người đàn ông xuất sắc nhất trần đời!”
“Thế nên cô thư tình cho ?”
“Ừm, mấy con bé thanh niên trí thức trong thôn thư tình cho suốt, sợ nhanh chân là cướp mất. Nếu nhiều đứa thích thế thì tay , cướp về nhà nhét chăn cho xong chuyện.” Trần Đào Hoa lầm bầm.
Giang Đường ban đầu còn hứng thú lắng , đến câu cuối cùng nắm tay siết c.h.ặ.t của Trần Đào Hoa mà suýt phì .
“Đào Hoa , cướp là phạm pháp đấy, thôi cứ thư tình .”
“Ừ, cũng nghĩ thế, chúng nó thì cũng .” Trần Đào Hoa mạnh miệng thế thôi chứ trong lòng cũng nản.
Lý do là vì cô mới học hết tiểu học, nhưng chữ nghĩa thì... ôi thôi, đau đớn.
Bố cô còn bảo chữ cô còn hơn chữ gà bới, lợn chạy qua.
Hơn nữa...
“ bảo bọn con gái trí thức thư tình là hoa là gió là trăng, dùng từ ngữ bốn chữ, năm chữ, bảy chữ gì đấy, văn vẻ, sến súa lắm, xong chả hiểu gì sất. cũng kiểu đấy! Cô giúp nhé!”
Trần Đào Hoa chê bai ngưỡng mộ, một bức thư tình sướt mướt, đầy chất văn chương như .
Chuyện với Giang Đường dễ như ăn kẹo, nguyên chủ vốn là não yêu đương, gã sở khanh lừa tình, nhận cả tá thư tình sến súa kiểu đó, nhắm mắt cô cũng cả chục bức.
Giang Đường vội nhận lời.
Thấy Giang Đường im lặng mãi, Trần Đào Hoa lo lắng hỏi:
“Sao thế, cô ? Hay là khó quá?”
“Không khó từ thơ cổ đến thơ nước ngoài đều cân tất.” Giang Đường hỏi ngược : “Đào Hoa, đàn ông cô thích trông như thế nào?”
“Anh trông thế nào á...” Trần Đào Hoa cau mày, vắt óc suy nghĩ.
Cô mặt Giang Đường ngẫm nghĩ, một lúc lâu mới thốt hai từ: “Đẹp.”
Giang Đường ngớ : “Hả?”
Cô tưởng nhầm nhưng Trần Đào Hoa nghiêm túc nhắc :
“Anh , như cô .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-hon-5-nam-khong-gap-my-nhan-dat-con-den-doanh-trai-tim-chong/chuong-90-co-nang-ban-thit-lon-va-chang-thu-sinh-yeu-duoi.html.]
Giang Đường ngạc nhiên, ngờ Trần Đào Hoa cũng là trọng nhan sắc.
Cô cứ tưởng Trần Đào Hoa thích kiểu thư sinh trắng trẻo yếu đuối giống gã sở khanh lừa tình nguyên chủ.
với sức khỏe hơn của Trần Đào Hoa, khác hẳn vẻ yếu ớt gió thổi cũng bay của nguyên chủ thì Giang Đường cũng chẳng lo cô thiệt thòi trong chuyện .
Cô hỏi thêm vài chi tiết:
“Cô bảo nhiều cô gái gửi thư tình cho , nhận ?”
“Đương nhiên là .” Trần Đào Hoa vênh mặt tự hào: “ trả hết hộ .”
Chuyện kể cũng tình cờ, mấy các cô nàng lén lút đưa thư đều Trần Đào Hoa bắt gặp.
Người đàn ông Trần Đào Hoa chấm cũng giống như lợn con cô nuôi, để khác nẫng tay , cô nhảy chặn đường, trả thư cho khổ chủ ngay tắp lự.
Giang Đường mà tặc lưỡi thán phục.
Gay cấn thật đấy!
Cô nàng bán thịt lợn và thư sinh yếu đuối, cặp đôi đúng là độc nhất vô nhị, tiểu thuyết cũng dám thế .
Giang Đường hỏi dồn: “Đào Hoa, ý cô là cô trả thư tình ngay mặt mà giận ?”
“Không giận.” Trần Đào Hoa thật thà đáp, chẳng nhận trọng điểm câu hỏi: “Anh bảo thích cách đó, trả là đúng . Tại giận?”
Giang Đường ngẫm nghĩ, đàn ông từ chối thư tình của các cô gái khác giận hành động lỗ mãng của Trần Đào Hoa, xem Trần Đào Hoa đơn phương.
Biết cũng ý.
“Đào Hoa ...” Giang Đường bắt đầu lớp học tình yêu: “Cô bảo thích thư tình của mấy cô , thậm chí thèm , liệu thích mấy câu thơ sến súa, văn vẻ sáo rỗng ?”
Trần Đào Hoa chau mày, góc độ cô từng nghĩ tới.
Anh ... thích ?
Cô bối rối: “ học cao hiểu rộng lắm, nhiều sách lắm, trưởng thôn bảo giỏi cực kỳ mà.”
“ , học nhiều như thế thì dù chúng đến mấy cũng thể múa rìu qua mắt thợ . Cô thấy đúng ?” Giang Đường gợi ý.
Trần Đào Hoa suy tư, thấy Giang Đường lý.
thơ văn sến súa thì cái gì bây giờ?
Cô bất lực cầu cứu: “Thế thư tình của ... thế nào đây?”
“ nghĩ tình cảm quý ở sự chân thành. Thay vì những câu thơ mà cả cô và đều thích, chi bằng những lời thật lòng của cô.”
“Lời thật lòng của á?”
“Ừm, cô thích thì chắc chắn nhiều điều với , cứ hết thư là .”
Trần Đào Hoa càng sầu não hơn: “ lời thật lòng toạc với hết còn .”
Cô nghĩ , giấu giếm cái gì mà .
Lần đến lượt Giang Đường bó tay.
Trần Đào Hoa chống cằm suy nghĩ lung lắm, đột nhiên reo lên:
“ nghĩ ! Viết thế ... [Anh về nhà em con rể, em nuôi , bữa nào cũng cho ăn thịt lợn.]”