Giang Đường giật tỉnh giấc, mở mắt thì thấy khuôn mặt Phó Tư Niên ngay sát sạt, tay đang ôm con mà là đang sờ soạng n.g.ự.c chồng, dính c.h.ặ.t như keo.
Dù tối qua cô dọa sợ nên ngủ , cuối cùng là Phó Tư Niên nhất quyết ôm cô nhưng giờ thành cô ôm c.h.ặ.t lấy buông thế .
Hành động ở thập niên 70 thì phóng khoáng quá đà nhưng dù họ cũng là vợ chồng hợp pháp, giấy đăng ký kết hôn, cưới 5 năm, hai mặt con .
Ôm thì ôm, sờ thì sờ, sợ gì chứ.
Chẳng lẽ còn ai tố cáo tội quan hệ bất chính ?
Giang Đường chẳng những nhận hành động quá trớn của mà khi tỉnh còn ngang nhiên chiếm tiện nghi tiếp, đôi tay bắt đầu rục rịch.
Phó Tư Niên sững , đồng t.ử khẽ rung, xem vợ vẫn tỉnh ngủ hẳn.
Anh đành giống như tối qua, giữ c.h.ặ.t t.a.y cô .
“Khụ khụ.” Phó Tư Niên ho khan hai tiếng, nháy mắt hiệu cho Giang Đường vẫn còn hai đứa trẻ ở đây, đừng mấy chuyện “trẻ em nên ”.
Tiếc là Giang Đường mới ngủ dậy đầu óc còn mụ mị, chẳng hiểu ám hiệu của chồng là gì.
“Phó Tư Niên, thế? Ngủ dậy co giật mí mắt ?” Giang Đường ngây ngô hỏi.
Cùng lúc đó, giọng non nớt quen thuộc vang lên.
“Mẹ ơi, ngủ nướng kỹ thế, mặt trời chiếu đến m.ô.n.g kìa.”
“Mẹ ơi, bao giờ phố ăn đồ ngon ạ?”
Giọng ... là Triều Triều và Nguyệt Nguyệt.
Giang Đường xoay , thấy hai khuôn mặt nhỏ nhắn đang ghé sát mép giường, bốn mắt cô chằm chằm, sáng long lanh.
Nhớ hành động “trác táng” của .
“Á...”
Giang Đường vội kéo chăn trùm kín đầu che khuôn mặt đỏ bừng như gấc chín, chân ở chăn đá Phó Tư Niên một cái.
“Phó Tư Niên, mau đưa con ngoài !”
Bình thường Phó Tư Niên dậy sớm để huấn luyện, Giang Đường dậy muộn hơn một chút gọi hai con dậy.
Tối qua cô mất ngủ vì truyện ma nên dậy muộn là nhưng còn Phó Tư Niên thì ?
Sao cũng dậy muộn?
Anh là quân nhân, giờ giấc sinh hoạt như cái đồng hồ báo thức, đêm qua ăn trộm mà ngủ nướng còn con cái bắt gặp, hổ c.h.ế.t !
Phó Tư Niên: Bà xã , em đoán xem tại đêm qua ngủ ?
Cuối cùng Phó Tư Niên Giang Đường đá đuổi xuống giường.
Anh liếc cục chăn tròn vo giường, khóe môi cong lên nụ , mặc quần áo dẫn hai con ngoài.
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ngoái đầy lo lắng.
Triều Triều băn khoăn: “Bố ơi, thế ạ? Trùm chăn kín mít thế cho sức khỏe .”
“Mẹ ... sẽ ngay thôi, chúng cho chút thời gian nhé...” Phó Tư Niên vốn ít , đối diện với ánh mắt ngây thơ của các con chẳng giải thích thế nào, đành lùa chúng ngoài đóng cửa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-hon-5-nam-khong-gap-my-nhan-dat-con-den-doanh-trai-tim-chong/chuong-60-chuyen-tre-em-khong-nen-nhin.html.]
Nghe tiếng đóng cửa, Giang Đường với khuôn mặt đỏ lựng mới dám chui khỏi chăn.
Cô xuống lòng bàn tay, tay trái đét mạnh tay một cái, lầm bầm tự trách: “Giang Đường ơi là Giang Đường, mày quản cái tay thế hả! Cho chừa cái tật chuyện hổ !”
Hôm nay là ngày nghỉ hiếm hoi của Phó Tư Niên, cả nhà hẹn lên phố dạo và ăn uống, đây cũng là lý do tối qua dù cơ hội mười mươi nhưng Phó Tư Niên vẫn cố nhịn gì Giang Đường.
Chứ nếu chuyện gì xảy thật thì hôm nay Giang Đường đừng hòng xuống giường chứ đừng là chơi.
Lúc Giang Đường dậy, Phó Tư Niên đang bóc trứng cho hai con ăn.
Thấy trứng thơm ngon, hai đứa trẻ quên béng chuyện ngủ nướng, Nguyệt Nguyệt đưa nửa quả trứng c.ắ.n dở cho .
“Mẹ ơi, ăn trứng , trứng thơm lắm.”
“Con mèo tham ăn , nước miếng chảy ròng ròng kìa, con ăn , tranh với con .” Giang Đường véo nhẹ mũi con gái trêu chọc.
Nguyệt Nguyệt tít mắt, bảo ăn liền nhét tọt nửa quả trứng mồm.
Điệu bộ chẳng giống thật lòng mời ăn chút nào, hóa là diễn sâu thôi, đúng là ranh ma.
Bởi vì Nguyệt Nguyệt thừa bố sẽ cho ăn trứng.
Phó Tư Niên bỏ quả trứng bóc vỏ bát Giang Đường: “Đường Đường, ăn trứng em.”
Giang Đường mỉm hài lòng, thế còn tạm .
Ăn sáng xong, cả gia đình đầu tiên cùng xuất hành, vui vẻ lên phố.
Giang Đường cứ tưởng Phó Tư Niên sẽ chở cô đến cửa hàng bách hóa, ai ngờ xe dừng một tòa nhà treo biển “Trung tâm thương mại”.
Cô ngó đầu hỏi: “Sao đến đây ?”
Phó Tư Niên đỗ xe đáp: “Đến mua quần áo.”
“Mua quần áo?” Giang Đường cau mày hỏi : “Sao cửa hàng bách hóa cho rẻ? Hoặc mua vải về nhờ thợ may cũng mà.”
Phó Tư Niên xuống xe bế hai con xuống đó mở cửa xe cho vợ, đưa tay đón.
Giang Đường đặt tay lòng bàn tay , bước xuống từ chiếc xe Jeep gầm cao.
Phó Tư Niên : “Quần áo ở trung tâm thương mại hơn, em và con mặc sẽ , mua xong chụp ảnh gia đình luôn.”
Giang Đường ngẩng lên, mắt sáng rực: “Anh vẫn nhớ lời em ?”
Đó là đầu tiên cô phố với Triệu Tú Mai, thấy hiệu ảnh nên về nhà buột miệng với là nhà tấm ảnh chung nào, hôm nào rảnh chụp.
Không ngờ để tâm đến câu vu vơ còn đặc biệt đưa ba con đến trung tâm thương mại đắt đỏ nhất để sắm sửa.
Hóa Phó Tư Niên ủ mưu từ lâu .
Sự toan tính đầy yêu thương của đàn ông, Giang Đường thích lắm!~
Hiểu tấm lòng của chồng, Giang Đường ý kiến gì nữa: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, thôi, chúng mua quần áo nào.”
Gia đình bốn bước trung tâm thương mại lập tức trở thành tâm điểm chú ý của các cô bán hàng. Chồng quân nhân trai, vợ xinh , hai đứa con kháu khỉnh, là thấy ngưỡng mộ .
Giang Đường chọn cho mỗi đứa hai bộ, một bộ cộc tay, một bộ dài tay vì thời tiết cuối xuân vẫn còn thất thường.
“Chị ơi, hai chiếc váy là mẫu mới nhất của cửa hàng chúng em đấy ạ, hàng từ Bắc Kinh chuyển về, cùng một kiểu dáng, chị xem kiểu cách , chất vải ... chị thế mặc chắc chắn là tuyệt phẩm.” Cô bán hàng nhiệt tình chào mời.