Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng - Chương 27: Một cái huân chương hạng ba, một cái hạng nhất
Cập nhật lúc: 2026-01-14 03:12:40
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Đường cất kỹ tiền trong phòng, ngắm nghía chiếc tủ quần áo và cái giường mới, quả nhiên là hàng tuyển chọn, chất lượng hơn hẳn đồ cũ.
Cô trải ga giường in hình hoa mẫu đơn đỏ rực rỡ, đặt hai chiếc gối ngay ngắn, vuốt phẳng từng nếp gấp, căn phòng lập tức trở nên gọn gàng và ấm cúng.
Ngoài , Lương Khai Lai chỉ mang giường tủ mà còn mang cả quần áo và đồ dùng cá nhân Phó Tư Niên để ở văn phòng về.
Đồ đạc của Phó Tư Niên ít đến t.h.ả.m thương, chỉ vài bộ quân phục và mấy cuốn sách quân sự, bình thường mặc đồ huấn luyện.
Giang Đường xếp gọn quần áo của tủ, treo cạnh mấy bộ đồ của .
Nghĩ đến vóc dáng chuẩn mẫu của Phó Tư Niên, đúng là cái mắc áo di động, cô sắm thêm cho vài bộ quần áo mới , mặc quân phục , mặc vest chắc còn “mlem” hơn, đúng chuẩn soái ca quân nhân.
Trong lúc dọn dẹp, Giang Đường thấy tiếng đùa của Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ngoài sân.
Cô lau tay bước xem thì một tia sáng lóe lên ch.ói mắt.
Giang Đường nheo mắt , lấy tay che trán, khi kỹ thì thấy tia sáng đó phát từ vật gì đó trong tay hai đứa trẻ.
“Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, các con đang chơi cái gì thế?”
Nghe tiếng gọi, hai đứa trẻ chạy ùa vây quanh Giang Đường.
Mỗi đứa cầm tay một vật hình ngôi năm cánh, đồng loạt giơ lên khoe với .
“Mẹ ơi , bố tặng đấy ạ, bố bảo đây là quà.”
“Cái là bố tặng riêng cho Nguyệt Nguyệt đấy!”
Nguyệt Nguyệt nhấn mạnh bằng giọng nũng nịu đầy tự hào.
Giang Đường cúi xuống kỹ, đôi mắt mở to sững sờ.
Ban đầu cô tưởng là ngôi kim loại đồ chơi Phó Tư Niên đưa cho con chơi nhưng kỹ mới thấy món quà nặng trĩu ý nghĩa bao.
Đó là huân chương quân công.
Cái tay Triều Triều là huân chương hạng ba còn cái của Nguyệt Nguyệt là huân chương hạng nhất.
Huân chương cá nhân hạng nhất, hơn nữa nhận vẫn còn sống sờ sờ đây.
Giang Đường dám tưởng tượng Phó Tư Niên sinh t.ử thế nào, thành nhiệm vụ nguy hiểm đến mức nào mới đổi tấm huân chương hạng nhất . Đó chắc chắn là mốc son ch.ói lọi trong sự nghiệp quân ngũ của .
Thứ chứng minh công lao to lớn nhất mà tùy tiện đưa cho con đồ chơi.
Hai đứa trẻ thấy nó lấp lánh nắng nên mang nghịch phản chiếu ánh sáng.
Còn tiền thưởng đổi bằng cả tính mạng... nguyên chủ tiêu xài hoang phí.
Dù Giang Đường nguyên chủ nhưng cô vẫn cảm thấy con cô nợ Phó Tư Niên quá nhiều.
Triều Triều nhạy cảm nhận sự khác thường của : “Mẹ ơi, cái quan trọng lắm ạ?”
Giang Đường gật đầu:
“Đây là vật vô cùng vô cùng quan trọng là bố liều mạng mới giành đấy. Nó cũng giống như Triều Triều và Nguyệt Nguyệt , các con là bảo bối của bố thì hai tấm huân chương cũng là bảo bối của bố, mang nghịch lung tung . Chúng cất nhé?”
Nghe bố liều mạng mới , Triều Triều vội vàng đưa cho : “Triều Triều lời ạ.”
Nguyệt Nguyệt thì thích những thứ lấp lánh nên cứ mân mê mãi nỡ buông.
Đẹp thế cơ mà~
Cô bé mếu máo luyến tiếc nhưng cuối cùng vẫn đưa cho Giang Đường, lí nhí : “Nguyệt Nguyệt cũng lời .”
“Ngoan lắm.” Giang Đường xoa đầu hai con khen ngợi: “Ngày mai thưởng cho mỗi đứa hai viên kẹo nhé.”
Nghe thưởng, Nguyệt Nguyệt tươi tỉnh hẳn lên, tít cả mắt.
Cô bé xòe ngón tay tính toán với trai: “Anh ơi, thấy ? Mai ăn hai cái kẹo, em hai cái, hai cái, là... bốn cái.”
“Nếu bố hai cái, cũng hai cái thì... thì...”
Từ bốn cái lên tám cái, ngón tay Nguyệt Nguyệt đủ để đếm nữa .
Triều Triều nhanh nhảu đáp: “Nhà bốn , mỗi hai cái là bốn nhân hai bằng tám cái.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-hon-5-nam-khong-gap-my-nhan-dat-con-den-doanh-trai-tim-chong/chuong-27-mot-cai-huan-chuong-hang-ba-mot-cai-hang-nhat.html.]
Nguyệt Nguyệt há hốc mồm thán phục: “Oa... hai giỏi quá. Anh ơi, thế nếu mỗi bốn cái kẹo thì là bao nhiêu ạ?”
“Mỗi bốn cái, tổng cộng là mười sáu cái kẹo.”
“Mười... mười... mười sáu...?”
Nhắc đến kẹo là miệng Nguyệt Nguyệt tứa nước miếng, chuyện cũng khó khăn, nước dãi sắp chảy ròng ròng .
Giang Đường buồn cất huân chương túi áo lấy khăn tay lau miệng cho con gái.
lúc , một giọng sang sảng vang lên từ ngoài cổng.
“Ôi chao, đây là con trai đoàn trưởng Phó đấy ? Mới năm sáu tuổi đầu mà tính phép tính khó thế , lớn lên chắc tiền đồ lắm đây.”
Theo tiếng , một phụ nữ trạc ba mươi tuổi, tóc cắt ngắn ngang tai, đuôi mắt nốt ruồi bước sân nhà Giang Đường.
Chị tươi rói chào hỏi: “ mời mà đến, chắc cô em đuổi về chứ hả?”
Giang Đường quan sát phụ nữ mặt từ ngoại hình đến giọng điệu, cô nhanh ch.óng nhận nhân vật trong nguyên tác.
Đây là Triệu Tú Mai, vợ của đại đội trưởng đại đội 7 Triệu Vệ Quốc. Cả hai đều là Đông Bắc, tính tình hào sảng là thanh mai trúc mã cùng làng nên tình cảm .
Triệu Vệ Quốc lên chức đại đội trưởng đủ điều kiện bảo lãnh là đón ngay Triệu Tú Mai lên.
Thấm thoắt mười năm trôi qua.
Người Đông Bắc sống ở Tây Nam chắc chắn nhiều điều quen về khí hậu và ăn uống nhưng Triệu Tú Mai vì gia đình nhỏ mà kiên trì vượt qua tất cả.
Quân hàm của Triệu Vệ Quốc cao, địa vị trong khu tập thể cũng bình thường nhưng nhờ tính cách xởi lởi, trượng nghĩa, Triệu Tú Mai lòng , ai cũng thích qua với chị.
Vì thế chuyện gì trong khu chị cũng , đích thị là “bà tám thông tấn xã” của khu tập thể.
Khi truyện, Giang Đường thích tính cách thẳng thắn của Triệu Tú Mai, đây là một đáng để kết giao.
Nếu về bi kịch của nhân vật thì chính là việc chị sinh liền tù tì ba cô con gái mà mãi mụn con trai nối dõi, đó là niềm nuối tiếc lớn nhất đời chị.
Cũng thôi, thế mới nền cho nữ chính đẻ một phát ba đứa con trai tài giỏi chứ.
“Chị là... chị Triệu ạ?” Giang Đường diễn nhập vai, vẻ mặt ngờ ngợ đúng chuẩn.
Triệu Tú Mai ngạc nhiên: “Cô em ?”
“Không ạ. Em Phó...” Giang Đường khựng , gọi cả họ tên xa cách quá: “Nghe chồng em bảo trong khu chị Triệu là dễ gần nhất, chuyện gì cũng , dặn em khó khăn gì cứ tìm chị Triệu, chị nhiệt tình thế chắc chắn sẽ giúp đỡ em.”
Nghe mát lòng mát , Triệu Tú Mai sướng rơn .
Chị tính lo chuyện bao đồng, ông chồng ở nhà cứ cằn nhằn suốt ngày hóng hớt chuyện hàng xóm, rõ ràng ở đơn vị ông mới là quản thúc.
Không ngờ Giang Đường khen ngợi thế .
Triệu Tú Mai sấn gần hỏi: “Đoàn trưởng Phó về thế thật ?”
“Thật một trăm phần trăm luôn ạ.” Giang Đường khẳng định chắc nịch, mặt đỏ tim đập.
Triệu Tú Mai khép miệng: “Đoàn trưởng Phó tín nhiệm thế thì cũng chẳng dám chối từ. Cô em...”
“Chị Triệu, em tên là Giang Đường, chị cứ gọi em là Tiểu Giang là ạ.”
“Tiểu Giang , em mới đến chắc còn nhiều cái bỡ ngỡ, nhà chị ở ngay dãy nhà em thôi, việc gì cứ ới chị một tiếng, đừng ngại, chị mặt ngay.”
“Vâng, trăm sự nhờ chị Triệu giúp đỡ ạ.”
Hả hê xong, Triệu Tú Mai dán mắt Triều Triều và Nguyệt Nguyệt: “Chao ôi, cái mặt kìa, xinh thế ... Năm tuổi hả em? Đây là bé gái ? Sao giống như đúc thế? Sinh đôi long phượng hả?”
“Vâng là sinh đôi long phượng ạ.” Giang Đường giới thiệu: “Đây là trai Phó Triều Dương, bé gái là em Phó Sơ Nguyệt, tên ở nhà là Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, năm nay hai cháu năm tuổi ạ.”
“Sinh đôi long phượng thật !” Triệu Tú Mai xong mắt sáng rực, hai đứa trẻ đầy thèm thuồng, chỉ bắt ngay về nuôi.
Ai bảo hai đứa nhỏ đáng yêu quá mức quy định chi.
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt lẽ thừa hưởng gen của , bình thường cảnh giác với lạ nhưng khi thấy Triệu Tú Mai , cần nhắc ngoan ngoãn chào:
“Cháu chào thím Triệu ạ~”