Giang Đường và Dương Tố Trân vội vàng nhảy xuống máy cày, chen đám đông đang tụ tập cổng công xã thôn. Mọi đang tranh cãi nảy lửa.
“Lương thực công nộp thiếu mất một trăm cân! Một trăm cân lúa đấy! Hôm qua vẫn còn trong kho, sáng nay kiểm tra cánh mà bay! thấy kẻ ăn cắp la làng, giám thủ tự đạo!”
“Nói đúng lắm! Có kẻ quen thói công t.ử bột ăn trốc , về đây vẫn còn giữ cái thói hách dịch ! Làm chuyện mờ ám! Bảo quy thành phần !”
“Trưởng thôn, bí thư, hôm nay trạm lương thực xuống thu mua , giờ thiếu một trăm cân thì tính đây! Chẳng lẽ bắt bà con mỗi nhà đóng góp thêm ? Lương thực của chúng , nhà nào cũng đói vàng mắt !”
“! Lương thực là mồ hôi nước mắt của chúng ! Hắn ăn cắp của công, bắt ! Bắt ! Đấu tố ! Phải đại tự báo bêu riếu !”
Tiếng la hét phẫn nộ vang lên liên hồi, mũi dùi đều chĩa về phía một đàn ông trẻ tuổi ở trung tâm vòng vây.
Người đàn ông lấm lem bụi đất, vẻ như trải qua một trận xô xát. Anh đưa tay che trán, là thương đang né tránh.
Cánh tay che khuất khuôn mặt đám đông vây kín, Giang Đường chỉ loáng thoáng thấy nửa .
Cô cố rướn cho rõ mặt nhưng đám đông xô đẩy lảo đảo.
Dương Tố Trân vội đỡ lấy cô: “Tiểu Giang, cẩn thận.”
Bầu khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
lúc đám đông hung hãn định lao đàn ông trẻ tuổi thì một phụ nữ bất ngờ xông .
“Tránh ! Tất cả tránh cho bà! Tránh hết...” Người phụ nữ hét lớn: “Không tránh thì đừng trách con d.a.o mổ lợn tay bà mắt!”
Giang Đường giọng quen quen.
Dân làng càng quen hơn, hoảng hốt kêu lên: “Thôi c.h.ế.t! Nữ bá vương đến !”
Vừa dứt lời, một bóng hùng hổ xuất hiện.
Giang Đường sững sờ, hóa là Trần Đào Hoa, cô gái cô từng gặp ở chợ đen.
Trần Đào Hoa vẫn ăn mặc như hôm đó, chỉ khác là tay lăm lăm con d.a.o bầu sáng loáng, loại chuyên dùng để c.h.ặ.t xương.
Sức sát thương thôi thấy kinh .
Dân làng ai cũng tiếng cô con gái lớn nhà ông Trần nuôi lợn.
Ông Trần sinh ba cô con gái, con trai nối dõi, tưởng nghề nuôi lợn gia truyền sẽ thất truyền, ai ngờ cô con gái cả Trần Đào Hoa tuyên bố hùng hồn: “Con nuôi !”
Thế là cô bé xinh xắn ngày nào cầm d.a.o mổ lợn, tác phong hung hãn, ai dám chê cô là con gái g.i.ế.c lợn là cô vác d.a.o rượt ngay.
Có một gã lưu manh trong làng trêu ghẹo Trần Đào Hoa lúc cô mới lớn, buông lời cợt nhả.
Trần Đào Hoa cầm con d.a.o dính m.á.u lợn rượt gã chạy trối c.h.ế.t suốt hai dặm đường, dọa cắt phăng “của quý” của .
Cuối cùng gã lưu manh quỳ xuống dập đầu xin tha mới giữ mạng.
Từ đó về , cả làng ai cũng cô con gái lớn nhà ông Trần dạng , chọc cô là án mạng như chơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-hon-5-nam-khong-gap-my-nhan-dat-con-den-doanh-trai-tim-chong/chuong-128-con-dao-mo-lon-sang-loang.html.]
Nên tiếng Trần Đào Hoa, đám đông hiếu kỳ vội dạt hai bên, nhường đường cho cô.
Trần Đào Hoa xuất hiện, tay cầm con d.a.o bầu quen thuộc, chống nạnh giữa vòng vây.
Giang Đường nhận ngay Trần Đào Hoa theo phản xạ chắn mặt đàn ông trẻ tuổi, che chở cho .
Hành động bảo vệ khiến Giang Đường nhớ đến bức thư tình Trần Đào Hoa nhờ cô tư vấn, chẳng lẽ là cho đàn ông ?
Chưa kịp nghĩ nhiều, Trần Đào Hoa chỉ mặt mấy kẻ to mồm nhất quát lớn.
“Vương Thiết Đản, mày loạn cái gì! Mày bảo trộm một trăm cân lương thực, bằng chứng ? Con mắt ch.ó nào của mày thấy hả?”
Trong đám đông, hung hăng nhất là nhà lão Vương.
Đặc biệt là thằng con thứ ba Vương Thiết Đản, chính là gã lưu manh năm xưa Trần Đào Hoa rượt chạy tóe khói. Mấy năm nay gã đàn đúm với đám bạn , càng ngày càng lộng hành, coi trời bằng vung.
Vương Thiết Đản chỉ mặt Trần Đào Hoa:
“Hừ! Trần Đào Hoa, mày mới là mắt ch.ó! Đừng tưởng bọn tao , mày tăm tia thằng trí thức lâu , suốt ngày chui rúc cái lều nát của nó, hai đứa mày tằng tịu với nên mày mới bênh chằm chặp cái thằng mặt trắng chứ gì!”
Giang Đường nhận ngay ý đồ thâm độc của Vương Thiết Đản, gã đang bôi nhọ danh dự Trần Đào Hoa.
Ở cái làng quê phong kiến lạc hậu , lời đồn thổi về trinh tiết phụ nữ thể ép c.h.ế.t .
Lời lẽ độc địa vô cùng.
May mà Trần Đào Hoa đồng da sắt, chẳng thèm để tâm.
“Vương Thiết Đản, tao thích ngày một ngày hai, mày mới ? Năm năm tao tuyên bố , tao bảo kê, đứa nào dám động thì hỏi con d.a.o mổ lợn của tao .”
Giang Đường thầm khen, đúng là kỳ nữ!
Sảng khoái! Hào hiệp!
Thời hiếm cô gái nào chủ động và mạnh mẽ như !
Trần Đào Hoa tiếp, kéo câu chuyện về đúng trọng tâm, để Vương Thiết Đản đ.á.n.h trống lảng.
“Vương Thiết Đản, tao hỏi nữa, mày bảo trộm lương thực, bằng chứng ? Không đưa bằng chứng thì là vu khống còn cố ý gây thương tích, tao lôi cổ mày lên đồn công an đấy!”
Vương Thiết Đản khẩy, chẳng hề sợ hãi: “Hừ, hôm qua nhập kho, bao nhiêu cặp mắt , đủ cân đủ lạng. Qua một đêm mất toi một trăm cân. Nó là thủ kho, chìa khóa chỉ nó giữ. Không nó lấy thì ai đây?”
Vương Thiết Đản nháy mắt với đồng bọn.
Đám nhao nhao hùa theo.
“ đấy! Cả nhà nó là tư bản! Là thành phần ! Về đây để cải tạo lao động! Bà con thấy gì ? Sáng nay nhà nó ăn cháo gạo trắng đấy! Gạo trắng hẳn hoi, cả cái làng ai ăn sang thế, lương thực ở ? Chắc chắn là ăn trộm của công !”
“Cháo gạo trắng... đúng là thói tư bản... lương thực chắc chắn nhà nó trộm ...”
“Thảo nào mất một trăm cân... một trăm cân lương thực là mồ hôi nước mắt của chúng ... Nhìn mặt mũi thư sinh trắng trẻo thế mà hóa là quân ăn cắp!”