Ngoài đường đất một đàn ông vác cuốc ngang qua, đàn ông Thẩm Thiệu Nguyên đang bám khe cửa, hớn hở: "Thẩm lão Thất, mặt trời lên , công thôi! Làm xong hôm nay là chia lương thực đấy!"
Thẩm Thiệu Nguyên vô thức đáp : "Biết ."
Đợi xa, ông nhịn lầm bầm: "Ăn mặc gì mà quái gở thế , gặp bản vương còn hành lễ, dám gọi bản vương là Thẩm lão Thất, thật xấc xược..."
Lời dứt, đầu óc bỗng đau nhói, một loạt ký ức vốn thuộc về ông đột ngột tràn về.
Thẩm Thiệu Nguyên đống ký ức đó cho kinh ngạc, vô thức đầu Thẩm Mạt Nhi, phát hiện chỉ trong nháy mắt, đứa con gái mặt mày hồng nhuận, trắng trẻo mềm mại, nuôi bằng cẩm y ngọc thực của ông bỗng chốc biến thành một đứa nhỏ gầy gò ốm yếu, tay chân khẳng khiu, ăn mặc rách rưới đáng thương.
Thẩm Thiệu Nguyên tức khắc đau lòng khôn xiết: "Mạt Nhi của , Mạt Nhi bé nhỏ ơi, con thành nông nỗi …"
Khoảng một nén nhang , hai cha con cùng vẻ ngoài tiều tụy, gầy trơ xương, quần áo rách nát trong căn nhà nát gió lùa tứ phía, cùng thở dài một tiếng.
"Quả nhiên thế gian rộng lớn, chuyện quái lạ gì cũng thể xảy !" Thẩm Thiệu Nguyên cảm thán.
"Chẳng ." Thẩm Mạt Nhi cũng thở dài.
Ai mà ngờ chứ, hai cha con họ thành oan hồn đao quân phản loạn, mà thành tân hồn ở một thế giới khác.
Không chỉ Thẩm Thiệu Nguyên, trong đầu Thẩm Mạt Nhi cũng thêm nhiều ký ức thuộc về .
Dựa ký ức mà hai tiếp nhận, họ đến một thế giới liên quan gì đến triều Đại Lương.
Quốc gia họ đang ở tên là nước Hoa, lập quốc đầy hai mươi năm, ngôi làng họ đang ở là thôn Dương Liễu, huyện Giang Bắc, thành phố Lăng Giang ở miền Nam nước Hoa.
Ở ngôi làng bình thường , vốn dĩ cũng một cặp cha con tên là "Thẩm Thiệu Nguyên" và "Thẩm Mạt Nhi".
Nữ chủ nhân nhà cũng qua đời sớm, để hai cha con nương tựa .
Hai cha con nhà thật thà chất phác quá mức. Vào mùa giáp hạt, chút lương thực ít ỏi còn trong nhà đám họ hàng vô lương tâm "mượn" theo kiểu nửa mượn nửa cướp, họ cũng chẳng dám đòi, càng dám mượn lương thực của khác. Thế là hằng ngày chỉ đào rau dại, gặm rễ cỏ qua ngày, cứ thế mà lay lắt sống.
Người thường trời gió bão bất ngờ, theo lý thì Tết Đoan Ngọ qua, thời tiết nóng lên chứ? Thế mà mấy hôm ngày nào cũng mưa, thời tiết khá lạnh, nhất là về đêm, chăn đắp mỏng khiến run cầm cập.
Khổ nỗi căn nhà rách nát còn dột, mưa lớn nhiều ngày, chăn nệm đều ướt sũng. Hai cha con giữa mùa hè hành cho đổ bệnh cảm lạnh.
Vốn nhịn đói nhịn khát để cố thoi thóp sống, thể yếu ớt vô cùng, nay thêm bệnh tật, thế là chẳng là do đói do bệnh mà đêm qua cả hai cùng quy tiên.
lúc cửa kho báu mở , Thẩm Mạt Nhi và Thẩm Thiệu Nguyên tới thế giới , đồng thời, cặp cha con khốn khổ cũng biến mất khỏi thế gian.
Hai cha con họ lượt tiếp nhận ký ức của cặp cha con , trở thành Thẩm Thiệu Nguyên và Thẩm Mạt Nhi "mới".
Lúc nãy họ thử , bất kể đóng mở cửa kho báu bao nhiêu , bên ngoài vẫn là thế giới .
Nhìn dáng vẻ gầy gò ốm yếu của mỗi hiện tại, đây rõ ràng là do Thiên Đạo cố ý đổi để họ phù hợp với phận hiện giờ.
Nghĩa là cho họ về nữa.
, Thiên Đạo.
Hoàng thất Đại Lương của họ vốn là hậu duệ của Vu tộc, tuy truyền đến đời họ thì những kỹ năng như giao tiếp với quỷ thần bói toán cầu phúc đều mất sạch sành sanh, nhưng đất trời là do Phụ Thần khai mở, nên họ luôn tin rằng Thiên Đạo tự nhiên cũng sẽ ưu ái bộ tộc của họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-quan-chua-gia-ngheo-de-luoi-bieng/chuong-2-ca-mot-kinh-thanh-to-dung-dau-roi-2.html.]
Chắc hẳn là tổ tiên trời linh thiêng, cha con họ c.h.ế.t t.h.ả.m đao quân phản loạn nên mới đưa họ tới thế giới khác .
Hai cha con cùng bàn bạc suy tính, chẳng mấy chốc chấp nhận hiện thực.
Dù thì cũng c.h.ế.t nữa.
Và ít hai cha con vẫn còn ở bên .
Chỉ là thế giới thực sự khác xa so với Đại Lương của họ.
Ở đây cho phép chuyện thần thần quỷ quỷ, đó là mê tín phong kiến.
Ở đây cũng chẳng Hoàng đế Vương gia, đó là tàn dư phong kiến.
Ở đây coi trọng việc nhân dân chủ, bần nông là vinh quang nhất...
Tóm , đủ thứ đời đều trái ngược với quan niệm vốn của họ.
so với việc oan hồn đao phản quân, những thứ chẳng thấm tháp gì.
Hơn nữa, kho báu của họ cũng mất.
Lúc nãy họ thử qua, chỉ cần trong lòng thầm nghĩ đến kho báu, cánh cửa kho báu sẽ hiện giữa trung, khi họ hoặc khỏi kho báu, cánh cửa sẽ biến mất dấu vết.
Đồ đạc trong kho báu vẫn còn đó, thiếu thứ gì.
Giờ đây, kho báu chính là chỗ dựa để hai cha con sinh tồn ở thế giới .
" là tổ tiên phù hộ mà!" Thẩm Thiệu Nguyên khỏi cảm thán.
Thẩm Mạt Nhi dĩ nhiên cũng thấy may mắn, nhưng vẫn nhắc nhở: "Cha, đây là mê tín phong kiến, ạ."
" đúng đúng, , ." Thẩm Thiệu Nguyên gật đầu lia lịa: "Chúng nhắc nhở lẫn , nếu lỡ lời là phiền phức to, khéo bắt đấu tố chứ. Còn nữa, tuy chúng kho báu, nhưng đồ bên trong tùy tiện lấy , nếu cũng là rắc rối. Thời buổi , để lộ một tí giàu sang nào ."
Thẩm Thiệu Nguyên kiên định: "Nghèo, nhà chúng nhất định thật nghèo!"
Thẩm Mạt Nhi suy nghĩ một chút : "Vậy chúng tìm cách đòi lương thực thôi."
Thẩm Thiệu Nguyên gật đầu: "Đó là đương nhiên."
Dù lúc nãy hàng xóm ngang qua - khi nhận ký ức họ đó là Chu Đại Xuyên - hôm nay đại đội sẽ chia lương thực, nhưng dựa theo kinh nghiệm đây, lương thực chia cũng chẳng bao nhiêu.
Hiện giờ họ đang miệng ăn núi lở, một chút lương thực cũng quan trọng, là "mượn" thì chắc chắn đòi .
Hơn nữa, đám dám cướp lương thực của nhà họ, cho chúng mặt thì chúng tưởng cha con họ vẫn là đôi cha con hiền lành dễ bắt nạt như !
Hai cha con .
Chẳng là gây chuyện , trò họ rành lắm!