Thập Niên 70: Phúc Bảo - Chương 79
Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:53:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phúc Bảo: “Còn hơn cả cha ruột, đó chính là cha em!”
Tiêu Định Khôn bất đắc dĩ, một tay ấn cô xuống hố đất, nghiến răng : “Đồ ngốc, yên ở đây, cử động, lên tiếng!”
Nói xong, nhảy lên, từ gò đất nhảy qua.
Phúc Bảo Tiêu Định Khôn ấn ở đó, một lúc lâu dám động, đó tiếng quát tháo bên , mới vội ngẩng đầu lên, trốn gò đất, bám một góc ló đầu lén về phía đó.
Lúc Tiêu Định Khôn qua, Trần Hữu Phúc và đội trưởng của đại đội sản xuất đối phương đang sức ngăn cản , xã viên mất lý trí, nhưng đại đội trưởng vẫn giữ bình tĩnh, nếu công xã sẽ dễ chuyện, chức đại đội trưởng đều , năm nay ai cũng ngày yên .
họ còn tác dụng nữa, mấy cản những đàn ông đang nổi nóng .
Trần Hữu Phúc hét lên xé lòng: “Các còn đ.á.n.h nữa, công điểm đừng hòng lấy! Vợ con đều c.h.ế.t đói cho !”
ai , ai … họ đ.á.n.h đến đỏ mắt.
Anh giật tóc , cũng đá một cái, chính là như .
Hơn nữa, bây giờ thể xã viên đều tham gia, còn câu “pháp bất trách chúng” ? Đừng thấy đây đều là những nông dân mù chữ, nhưng họ mánh khóe trong đó, cùng đ.á.n.h , cục công an bắt ai? Ngồi tù cũng nhiều chỗ!
Trần Hữu Phúc lo đến mức sắp quỳ xuống: “Đừng đ.á.n.h nữa, các đừng đ.á.n.h nữa!”
Cổ họng hét vỡ, tuyệt vọng.
lúc , Tiêu Định Khôn đột nhiên cầm một chiếc xẻng lớn xông tới.
Trần Hữu Phúc chỉ cảm thấy mắt hoa lên, bóng đó mạnh mẽ hung hãn, vèo một cái lướt qua mắt, giống như một con sói hoang từ núi lao xuống.
Trần Hữu Phúc đợi đến khi rõ đó là ai, ngây , tức đến dậm chân, lão nông hiểu chuyện, là một thanh niên trí thức cũng gây rắc rối cho ? Thế còn sống nổi !
Tiêu Định Khôn cầm một chiếc xẻng, tiến đám đông đang ẩu đả, quát lớn: “Tất cả dừng tay cho , ai còn đ.á.n.h nữa lấy mạng đó!”
Giọng lạnh lùng trầm thấp, như tiếng sấm lạnh, xung quanh giật , động tác đều đột ngột dừng , nhưng đợi đến khi phản ứng , lập tức nổi giận.
Một thằng nhóc miệng còn hôi sữa gào cái gì với chúng ? Đánh, tiếp tục đ.á.n.h!
Tiêu Định Khôn đương nhiên , một tiếng hét của khác sẽ coi gì.
Trong mắt lóe lên tia hung bạo, khóe môi nhếch lên lạnh, về phía đầu tiên vung nắm đ.ấ.m đ.á.n.h , đó là một nông dân ba mươi mấy tuổi, đen và khỏe, là của đại đội sản xuất Đài Đầu.
Tiêu Định Khôn nhấc chân, đá một cước qua.
Anh chỉ đá một cái như , nông dân đó lập tức bay xa.
Người nông dân bay như một con diều, cuối cùng “bịch” một tiếng, rơi xuống gò đất mềm bên cạnh, trượt xuống theo sườn dốc.
Động tĩnh quá lớn, tất cả đều ngây .
Tiêu Định Khôn mặt trầm xuống, cũng gì, đột nhiên là một cước, một đàn ông đang ngây bên cạnh kinh hãi, né, kịp.
Vị cũng đá xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phuc-bao/chuong-79.html.]
“Mẹ kiếp nhà mày…” Một đàn ông to khỏe bên cạnh phục, xông tới định đ.á.n.h Tiêu Định Khôn.
Người đàn ông to khỏe cao hơn Tiêu Định Khôn nửa cái đầu, hình cũng rộng hơn Tiêu Định Khôn, cả trông khỏe như một ngọn núi nhỏ.
Người của đại đội sản xuất Bình Khe thấy cảnh , đều thầm kêu , thiếu niên sắp chịu thiệt .
Trần Hữu Phúc vỗ đùi: “Ôi, ôi, xong , sắp chuyện lớn !”
Cố Vệ Đông thấy , cầm xẻng xông tới định trợ giúp.
Khi đàn ông to khỏe xông đến mặt Tiêu Định Khôn, Tiêu Định Khôn né một cái, tiếp theo là một loạt động tác hoa mắt, khi rõ, chuyện kết thúc.
Tiêu Định Khôn ghì c.h.ặ.t đàn ông to khỏe chân, một chân đạp lên lưng , mặc cho đàn ông đó giãy giụa, đôi chân vẫn hề nhúc nhích.
Thiếu niên mười ba tuổi, cởi trần, những giọt mồ hôi n.g.ự.c lấp lánh ánh mặt trời, mái tóc ngắn bay phấp phới, lông mày hạ xuống, ánh mắt lạnh lùng, dùng giọng khàn khàn đặc trưng của thiếu niên lạnh lùng hỏi: “Ai còn dám đ.á.n.h nữa?”
Chỉ nhẹ nhàng năm chữ, còn ai dám tiến lên một bước.
Người của đại đội sản xuất Bình Khe một lúc ngây , đột nhiên phát tiếng hoan hô như sấm, còn của đại đội sản xuất Đài Đầu đều sợ ngây , , liên tục lùi .
Trần Hữu Phúc khi gần như tuyệt vọng, cảnh , vội vàng xông tới: “Được , , đ.á.n.h nữa! Định Khôn, thả , đây đều là hiểu lầm, gì từ từ !”
Và đại đội trưởng của đại đội sản xuất Đài Đầu cũng dẫn cán bộ xông tới.
Cán bộ hai bên đều đến, cuộc ẩu đả dừng , cơn gió nhỏ từ núi thổi qua, đều bình tĩnh .
Sau khi bình tĩnh , hối hận.
Sao đ.á.n.h chứ?
Tiêu Định Khôn thả đàn ông to khỏe , đàn ông to khỏe hung hăng trừng mắt , chỉ : “Mày đợi đấy, thằng nhóc mày cứ đợi đấy!”
Vừa đợi, vội vàng lùi về .
Người của đại đội sản xuất Bình Khe ồ lên.
Một cuộc ẩu đả lắng xuống, đại đội sản xuất Bình Khe đại thắng, vênh váo tự đắc, Trần Hữu Phúc cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi thở phào, ông Tiêu Định Khôn: “Thằng nhóc đấy!”
Đến bây giờ, ông đột nhiên hiểu tại những thanh niên trí thức đó ai dám trêu chọc Tiêu Định Khôn!
Nói là kẻ cứng đầu còn là nhẹ, vị Tiêu Định Khôn đ.á.n.h , thật sự mạnh, giống như sói núi.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Tiêu Định Khôn bằng sức , đẩy lùi đại đội sản xuất Đài Đầu, chấn động các xã viên ẩu đả của hai đại đội sản xuất, từ đó tránh hậu quả nghiêm trọng hơn, về điểm , Trần Hữu Phúc cảm kích.
Trong lòng ông hiểu, Tiêu Định Khôn, đều xong, ông càng xong!
trong lòng hiểu, lời dễ .