Thập Niên 70: Phúc Bảo - Chương 65
Cập nhật lúc: 2026-04-05 00:53:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phúc Bảo nghĩ nghĩ: “Em cũng , chắc là trụ trì lúc em ở trong Ni cô am.”
Tiêu Định Khôn: “Ni cô am?”
Phúc Bảo cảm thấy chuyện thì dài dòng lắm: “Em bố , em ni cô nhặt ở trong núi.”
Tiêu Định Khôn im lặng một lát, ôn tồn : “Ừm, nhặt nữa?”
Phúc Bảo nghĩ nghĩ, kể đại khái sự việc, từ lúc cô bé ni cô trong Ni cô am nhặt nuôi trong Ni cô am, đến lúc Ni cô am còn nữa, cô bé nhà Nhiếp lão tam nhận nuôi, đến lúc nhà Nhiếp lão tam đối xử với cô bé, đuổi cô bé ngoài, cô bé nhà họ Cố nhận nuôi.
Những trải nghiệm đối với Phúc Bảo mà cũng chẳng gì, cô bé tuy thèm ăn, nhưng nghĩ lúc việc ở nhà Nhiếp lão tam, cũng cảm thấy khổ cực lắm, hơn nữa bây giờ ở nhà họ Cố sống , cô bé mãn nguyện.
Vì lúc cô bé kể , giọng điệu nhẹ nhàng bình tĩnh.
Tiêu Định Khôn giọng non nớt của Phúc Bảo kể những chuyện , sắc mặt càng lúc càng lạnh, đặc biệt là khi đến đoạn Phúc Bảo nhà Nhiếp lão tam đuổi khỏi nhà, đại đội sản xuất bốc thăm.
Cậu lạnh một tiếng, trong đôi mắt thanh lãnh hiện lên một tia hàn ý.
Phúc Bảo giật , ngơ ngác , cảm thấy dáng vẻ hiện tại của đáng sợ, theo bản năng lùi một bước.
Tiêu Định Khôn Phúc Bảo sợ, rũ mắt xuống, che giấu cảm xúc trong mắt, thấp giọng : “Sau đó thì ? Bây giờ em ở nhà họ Cố? Nhà họ Cố đối xử với em ?”
Phúc Bảo nghĩ nghĩ, gật đầu thật mạnh: “Bố và đều , các cũng , bà nội đối xử với em cũng .”
Tiêu Định Khôn: “Bây giờ em mang họ Cố? Bố em tên là gì?”
Phúc Bảo: “Bố em tên là Cố Vệ Đông a! Bố em họ Cố, bây giờ em đương nhiên cũng theo họ Cố .”
Tiêu Định Khôn nghĩ cũng : “Họ đối xử với em , chạy ngoài một ? Trời lạnh thế , chạy ngoài gì?”
Trong cảm nhận của , đứa trẻ nhỏ như Phúc Bảo thể chạy lung tung khắp núi, nhà đáng lẽ lo lắng chứ.
Phúc Bảo nghiêng đầu, chút hiểu tại Tiêu Định Khôn như : “Em ngoài nhặt cành hạnh a!”
Tiêu Định Khôn nhíu mày: “Cành hạnh? Nhặt cành hạnh gì?”
Phúc Bảo Tiêu Định Khôn, càng hiểu hơn, lớn thế , ngay cả cái cũng hiểu?
Cô bé chun chun cái mũi nhỏ, đành kiên nhẫn giải thích cho : “Hôm nay là rằm tháng Giêng, chúng em dùng cành hạnh khô để luộc sủi cảo, ăn sủi cảo như , mới thể may mắn cả năm a!”
Tiêu Định Khôn chợt hiểu , đây là truyền thống của nông thôn nơi , cũng hiểu trẻ con ở nông thôn lẽ cứ thả rông bên ngoài như , lập tức dậy: “Vậy nhặt cùng em.”
Phúc Bảo gật đầu lia lịa, ơn : “Vâng! Em nhớ ở đây một cây hạnh, nhưng tìm mãi thấy.”
Tiêu Định Khôn nghĩ nghĩ: “Em theo .”
Nói , vươn tay , định nắm lấy tay Phúc Bảo.
Phúc Bảo do dự một chút, mặc cho nắm lấy.
Tay to, to hơn Phúc Bảo nhỏ bé nhiều, ngón tay cũng cứng cáp.
Tiêu Định Khôn nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của Phúc Bảo, cúi đầu, nữa về phía Phúc Bảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phuc-bao/chuong-65.html.]
Cô bé còn nhỏ.
Nhỏ đến mức khó tin, mềm mại đến mức khiến ngay cả khi nắm lấy tay cô bé cũng khống chế lực đạo.
Phúc Bảo Tiêu Định Khôn nắm tay về phía , con đường nhỏ đó cũng những cành cây và bụi gai mọc ngang, Tiêu Định Khôn tay cầm một cây gậy, dễ dàng gạt những thứ đó phía , che chở Phúc Bảo qua.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Đi dọc theo con đường bao lâu liền tìm thấy cây hạnh già đó.
Phúc Bảo thấy cây hạnh già đó ít cành khô, một cành khô thậm chí còn rủ xuống đất, lập tức hưng phấn, rút tay khỏi tay Tiêu Định Khôn chạy tới.
Phúc Bảo vui vẻ đặt chiếc giỏ tre nhỏ của xuống, đó vươn đôi bàn tay nhỏ bé bắt đầu kéo những cành hạnh đó.
Đôi bàn tay nhỏ bé non nớt, chút sợ hãi, tham lam kéo những cành hạnh đó xuống.
Tay cô bé non, cành cây quá thô ráp, sợ cô bé thương ở tay.
Phúc Bảo hiểu: “Tại a, em thường xuyên nhặt củi trong núi mà.”
Phúc Bảo hiểu: “Tại a, em thường xuyên nhặt củi trong núi mà.”
Loại chuyện thường xuyên , từ ba tuổi bắt đầu , sớm quen , thể thương ở tay chứ.
Tiêu Định Khôn im lặng một lát, cúi đầu sinh vật nhỏ bé mềm mại .
Quả thực, trẻ con nông thôn những việc bình thường.
cô bé giống...
Tiêu Định Khôn trong lòng cũng rõ tại , tại Phúc Bảo giống khác, nhưng lờ mờ hiểu rằng, Phúc Bảo nên vất vả như , nên những việc .
Cậu trầm giọng : “Em sang một bên, đợi bẻ cành cây xuống cho em.”
Phúc Bảo Tiêu Định Khôn, cao, cao hơn nhiều, nghĩ nghĩ, cô bé đồng ý, sang một bên .
Tay Tiêu Định Khôn lực, kéo cả một mảng cành cây lớn xuống, bẻ gãy một cách dứt khoát, đó dùng tay bẻ thành những cành khô ngắn, đặt trong chiếc giỏ tre nhỏ của Phúc Bảo.
Phúc Bảo trong giỏ tre chứa đầy cành hạnh, tính toán hôm nay nhóm lửa chắc chắn là đủ dùng , trong lòng vui mừng khôn xiết, vui vẻ nắm lấy tay Tiêu Định Khôn, cùng xuống núi.
Dọc đường , cô bé thậm chí còn nhảy nhót tung tăng.
Tiêu Định Khôn cúi đầu Phúc Bảo tươi rạng rỡ, thể thấy, nhóc con vui.
Đến lưng chừng núi, Phúc Bảo dừng bước: “Em và chị hẹn gặp ở đây, em đợi họ ở đây.”
Tiêu Định Khôn: “Anh chị em bao nhiêu tuổi ? Đối xử với em ?”
Phúc Bảo buồn bực Tiêu Định Khôn, đó bẻ ngón tay tính toán: “Anh và chị em đều bảy tuổi , họ đều đối xử với em , đặc biệt là trai em, thương em.”
Tiêu Định Khôn: “Ồ? Em mấy trai?”
Phúc Bảo: “Bố em và em sinh ba trai, còn bác cả bác hai sinh ba nữa, tổng cộng sáu trai.”