Thập Niên 70: Pháo Hôi Tình Đầu Thức Tỉnh Phản Kích - Chương 97

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:49:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Diệp Xuân Yến, hình như chút ấn tượng, hẳn là sinh viên nộp tác phẩm ba năm nhưng thông qua ." Nhân viên văn thư Vương Dương bên cạnh liếc rôi hỏi Phùng Khinh Ca.

Phùng Khinh Ca gật đầu: "Phải đồng chí cũng khá kiên trì nhưng ba năm , đến cả còn ấn tượng, tranh của cô vẫn tiến bộ chút nào, bức tranh hoa mai nộp , rõ ràng là cành mai chịu tuyết phủ, cô cố tình vẽ hoa mai phủ kín cả tờ giấy, thì vẻ náo nhiệt nhưng kỹ thì ý cảnh, cũng kỹ thuật vẽ."

"Không đến chuyện nghệ thuật vốn chú trọng đến thiên phú, cho dù chỉ một phần thiên phú, chín phần nỗ lực cũng , cô trong thư rằng nỗ lực nhưng những nét vẽ đều méo mó, màu nước pha cũng bẩn, nỗ lực ở ."

"Lão Vương, nếu điện thoại thì giúp từ chối luôn, còn việc gặp mặt thì càng cần thiết."

Vương Dương gật đầu: "Được, gọi điện thoại của Diệp Xuân Yến , tờ giấy sẽ vứt ."

"Vứt ."

Hoàng hôn buông xuống, Diệp Xuân Yến nhận thông báo của trường cấp hai trong thành phố, tay chống cằm, thỉnh thoảng ngáp.

"Còn đợi gì nữa? Chúng sắp tan ." Bác bảo vệ tới dùng cành cây chọc cánh tay Diệp Xuân Yến: "Cô gái, tỉnh , thây Diệp đang ở ngoài đợi em đấy."

Diệp Xuân Yến đột nhiên ngẩng đầu, khi phản ứng thì vội vàng điện thoại bên cạnh: "Bác ơi, nay điện thoại gọi đến ạ?"

"Không ..

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-97.html.]

"Ồ”" Diệp Xuân Yến sửng sốt, mới thấy Diệp Khánh An ở bên ngoài gọi .

Diệp Khánh An: "Có lẽ dạo bận, ngày mai cha sẽ để ý giúp con, hôm nay về ."

Diệp Xuân Yến thở dài, xoa xoa đôi mắt khô khốc theo: "Cha, đến cả cha cũng bức tranh của con tiến bộ hơn nhiều, chỉ cân đoàn văn công cho con thêm một cơ hội nữa, chắc chắn vấn đề gì."

Diệp Khánh An liên tục gật đầu: "Lần con đúng là khai thông , nhất là bức báo xuân đồ hai con chim hoàng yến , chậc chậc chậc, sống động như thật, đúng là truyền thừa chân truyền của cha."

"... Tất nhiên ." Trong mắt Diệp Xuân Yến lóe lên một tia chột .

Bức tranh là cô giấy nợ nhờ khác vẽ hộ, nếu lân vẫn thì thật sự xong đời : "Cha, nếu đoàn văn công thực sự trả lời con thì ? Không thể đến quân khu chặn chứ."

"Cha một chủ ý, chỉ sợ con gái nhỏ như con nỡ , dù cha con cũng nguyện vì con gái mà cố gắng."

Diệp Khánh An vẫn luôn tự nhận là nghệ sĩ, bao giờ chịu những chuyện nịnh nọt.

Tương tự như , cô con gái mà ông hài lòng nhất, Diệp Xuân Yến, học mười phân cái tính chua ngoa của ông .

Diệp Xuân Yến nghiến răng: "Cha xem cách nào gặp , dù cũng thể đến quân khu chặn , ở đó là lính, dù mặt dày cũng dám.”

Diệp Khánh An lúc mới : "Chủ nhật tuần đài truyền hình chương trình văn nghệ Trung thu, học sinh trong trường tiết mục ngâm thơ, lúc đó cha thể dẫn con cùng, đoàn trưởng Phùng phụ trách tuyển của đoàn văn công một tiết mục múa, chắc chắn cũng sẽ mặt, lúc đó cơ hội quen , con vài lời với thử xem, thành công."

 

 

Loading...