Vừa Mạnh Ngôn ăn cơm xong, ánh mắt mong đợi của hai cụ già mới thừa nhận đưa một bạn ve nhà.
Sau đó bất kể Hà Lương hỏi thế nào, Mạnh Ngôn cũng chịu mở miệng nữa.
"Có lẽ vẫn đến bước đó." Hà Lương đoán: "Tư lệnh, theo tính cách của đứa trẻ Mạnh Ngôn , chắc chắn sẽ hấp tấp mở miệng."
Sắc mặt Mạnh tư lệnh khác với bình thường, trông vẻ nhíu mày như đang tức giận nhưng ánh mắt sáng: "Bình thường bình thường gì chứ, theo thì ý định thì cứ rõ với ."
"Tư lệnh, bây giờ yêu đương tự do giống như nữa."
Hà Lương tỏ vẻ hiểu : "Trước chúng kết hôn theo kiểu cha đặt con đấy, nhiều nhất là xem mặt, ngay cả tính cách sở thích của cũng hiểu, còn những trẻ bây giờ đều tìm hiểu ."
"Hơn nữa, Tư lệnh, vạn nhất cô gái ý định , Mạnh Ngôn hấp tấp mở miệng, sợ chạy mất thì ?”
Mạnh tư lệnh dừng một chút: "Cũng đúng, Mạnh Ngôn suốt ngày cứ vẻ khác nợ nó, cũng thấy phiền, cô gái nào chịu chuyện với nó là lắm ."
Hà Lương : "Vậy Tư lệnh, chúng cần tìm hiểu thêm tình hình ?”
"Kệ nó." Mạnh tư lệnh lạnh lùng xong, do dự một chút: "Ông hỏi bạn của nó là Tiểu Phùng xem là cô gái nhà ai."
"Vâng.
Hà Lương đáp xong định di thì đột nhiên Mạnh tư lệnh gọi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-91.html.]
"Lão Hà, chuyện nhà họ Diệp nhờ thế nào rôi?"
"Nghe cô gái nhà họ Diệp , còn , như thì dì Tống cũng yên tâm ."
Mạnh tư lệnh im lặng một lúc, thở dài: "Thôi, năm đó ở Bắc Kinh kịp về gặp ông Diệp cuối, bây giờ nghĩ vẫn thấy tiếc."
Nói đến đây, Hà Lương cũng im lặng.
Mối quan hệ giữa Mạnh tư lệnh và nhà họ Diệp kể đến ba bốn mươi năm , khi đó cha của Mạnh tư lệnh cũng là quân nhân, bình thường thời gian về nhà, thây giáo Diệp luôn chăm sóc ông , đó theo thây Diệp học mười năm ở trường tư, tình cảm cạn.
"Lão Hà, Tết Trung thu năm nay đừng quên phần quà cho nhà họ Diệp."
Hà Lương gật đầu: " sẽ đích tặng, ngài yên tâm.”
Có lời của Mạnh Ngôn, chuyện tiền bồi thường coi như xong, Diệp Thiển Hâm yên tâm hơn nhiều, cả thứ bảy chủ nhật đều chuyên tâm ở trong phòng nghiên cứu cuốn "Nghệ nhân nhan liệu tản ngôn." mà ông Hoàng tặng cô.
Không giống như màu acrylic thông thường, trong tranh quốc họa truyền thống, màu cao cấp chủ yếu lấy từ quặng, loại hiếm hơn như đá khổng tước, đều là loại dễ tìm, vì họa sĩ yêu cầu cao còn cần tiền bạc và cơ hội.
Diệp Thiển Hâm nghĩ đến việc còn nợ trai hai mươi đồng, những viên quặng màu trong sách mà thèm thuồng, quyết định vẫn nên hiểu rõ kiến thức trong sách , đó mới tìm quặng để thực hành.
Tuy nhiên, ngoài quặng hiếm, quặng hematit và bột sò thông thường, khi kết hợp với theo liêu lượng khác , cũng thể tạo nhiều màu sắc.
Diệp Thiển Hâm tìm một ít vê nhà, dùng máy mài, mài thành một ít bột, tìm trong nhà chiếc cốc đong và đèn côn mà ông nội để khi còn sống, bắt đầu thử tự chiết xuất màu.
Cô theo các bước trong sách để tách nước và nghiền quặng, cuối cùng sàng lọc bột quặng mịn nhất, đó lắng đọng và phơi khô.