Ánh mắt Mạnh Ngôn rực sáng, khi Diệp Thiển Hâm, tới, tiên trấn an mấy lính vây quanh, đợi , mới : " chữ của cô phù hợp mà."
"Không chỉ là phù hợp thôi ." Phùng Khinh Ca trêu chọc: " thấy chữ thể thi ."
Thực chữ của Diệp Thiển Hâm bằng tranh quốc họa, chỉ hơn một chút so với bình thường từng luyện tập.
"Đoàn trưởng Phùng quá khen ." Diệp Thiển Hâm vội vàng khiêm tốn.
Phùng Khinh Ca liếc Mạnh Ngôn: "Lão Mạnh , cảm ơn đồng chí Tiểu Diệp cho t.ử tế, bức tranh hoạt hình của , đặt cạnh chữ , trông trang nghiêm đĩnh đạc hơn hẳn, nhờ vả ."
Diệp Thiển Hâm , lùi hai bước, cũng đầu .
Phùng Khinh Ca cũng đúng, hai thứ kết hợp với trông vô cùng hài hòa.
Hai bài từ chỉ vài trăm chữ, vì dùng màu nước nên mất thời gian, Diệp Thiển Hâm mất gân một tiếng.
Mùa thu trời tối sớm, ánh sáng tòa nhà văn phòng dần tối .
"Nếu đồng chí Tiểu Diệp chữ như thế , thế nào cũng giữ cô để đăng ký đoàn văn công." Phùng Khinh Ca cúi , giúp thu dọn màu nước, liên tục khen ngợi: "Lão Mạnh, cũng giúp khuyên đồng chí Tiểu Diệp, chế độ đãi ngộ ở quân khu chúng lắm."
Mạnh Ngôn xếp tất cả đồ đạc thùng, xếp chồng lên rôi đặt hết tay Phùng Khinh Ca: "Trời tối , đưa đồng chí Diệp về, lão Phùng, giúp mang lên nhé."
".. Cái gì?"
"Cảm ơn Đoàn trưởng Phùng, Đoàn trưởng Phùng, sẽ cân nhắc công việc ở đoàn văn công, hôm nay vất vả cho ." Diệp Thiển Hâm dọn dẹp xong cũng , .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-87.html.]
Phùng Khinh Ca: "... Đồng chí Tiểu Diệp , thì miễn cưỡng mang lên , lão Mạnh, lân mời ăn cơm nhé." Ban đầu thấy tiếng động nên mới tới xem náo nhiệt, tiện thể xem Mạnh Ngôn mặt con gái sẽ như thế nào, ngờ tự chuốc lấy việc, thở dài lên lâu.
Cách xưng hô giữa hai thiết, ngờ một nghiêm túc như Mạnh Ngôn cũng lúc đùa giỡn, lừa bạn của , Diệp Thiển Hâm nhịn Mạnh Ngôn nhưng ngờ cũng đang cô.
Sau khi đùa, sắc mặt Mạnh Ngôn vẻ thoải mái, vẫn nghiêm túc như thường: "Đi thôi, đưa cô về."
Diệp Thiển Hâm xua tay: "Lần phiền Liên trưởng Mạnh , tự về .
Nói xong Diệp Thiển Hâm hối hận, bộ từ quân khu về nhà mất một tiếng, đến việc cô mệt , chỉ đến trời sắp tối, Diệp Thiển Hâm cũng sẽ hoảng sợ.
"Đi thôi, hai chuyện đường với cô, hơn nữa cũng vê nhà, tiện đường đưa cô về."
May mà Mạnh Ngôn vẫn luôn lịch sự, Diệp Thiển Hâm phản ứng cũng thuận thế đồng ý.
"Nghiêm Vệ Đông kết án ."
Diệp Thiển Hâm ngờ chuyện đầu tiên là chuyện , vô thức nhíu mày: "Bao lâu?"
"Ba tháng.
"Chỉ ba tháng thôi ?”
Mạnh Ngôn gật đầu: "Hắn chỉ thừa nhận học thiết kế nên mới trộm bản vẽ, còn về phía kỹ sư Lưu, cũng chỉ chịu rằng chỉ đùa giỡn, Uông Tiểu Phượng khai sự thật nhưng cô mục đích thực sự của Nghiêm Vệ Đông, cùng tòa án chỉ thể phán quyết như ."
"Hắn suýt hại nhiều đồng chí bệnh thiếu m.á.u não, thật sự là quá hời cho ." Diệp Thiển Hâm cảm thấy quá ít, nhịn thở dài.