Trước Chu Bằng nể tình, nhắm một mắt mở một mắt nhưng bây giờ xảy chuyện thì đến lúc tính sổ .
Diệp Thiển Hâm ở một , nhàn nhạt : "Giám đốc, chuẩn màu , đợi cùng nữa."
"Được, cô nhanh ."
Ngô Thúy Bình cũng theo, Trịnh Ái Quốc ở bên cũng tìm chìa khóa trong khe sách của Quách Điềm Điềm, cô gọi Trịnh Ái Quốc cùng ngoài, đó giúp Diệp Thiển Hâm nước sạch.
Một buổi chiều trôi qua nhanh, chỉ còn chút nữa là đến giờ tan .
Ngô Thúy Bình và mấy ngoài cửa chờ sốt ruột, chỉ Quách Điềm Điềm xổm ở góc, thỉnh thoảng chế giễu Diệp Thiển Hâm chỉ là khoác lác, căn bản thể chép .
Quách Điềm Điềm: "Cô chỉ thu hút sự chú ý của thôi, trong thời gian ngắn như , thể chép một bức tranh mất hai ngày mới vẽ xong."
Trịnh Ái Quốc : "Cô im miệng , lát nữa đến đồn cảnh sát cũng muộn."
"Kẽo kẹt." một tiếng, cửa đẩy , âm thanh cắt ngang cuộc cãi vã của hai .
Diệp Thiển Hâm mệt mỏi xoa xoa giữa hai lông mày: "Đến giờ tan rôi ?"
"Còn mười phút nữa mới tan ." Giám đốc Chu ngẩng đầu, lo lắng hỏi: "Thế nào ?"
Ngô Thúy Bình cũng vội vàng bước tới, cố hết sức bên trong qua khe cửa.
Diệp Thiển Hâm: "Hết bạc lá nên chỉ thể dùng một ít mực trắng thế, đợi mực đen khô mới thể tiếp tục thêm , chắc mất thêm nửa tiếng nữa."
"Thật sự chép ?" Quách Điềm Điềm trợn tròn mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-82.html.]
"Thật sự !" Ngô Thúy Bình thò đầu thấy bức tranh hạc tiên bàn: " thấy căn bản gì khác so với bức ."
"Thật giả , từ xa thế mà chị rõ ?" Trịnh Ái Quốc cũng tiến gần.
Diệp Thiển Hâm bật , dứt khoát nhường chỗ cho họ .
Diệp Thiển Hâm: "Thật sự giống , hơn nữa kinh nghiệm , ngược còn thiện thêm nhiều chỉ tiết."
Lần cô vốn là để luyện sức cổ tay, cố ý kéo dài thời gian vẽ, vẽ lân thứ hai thể là trôi chảy, còn giúp cô luyện tập thêm một lân nữa.
"Thật sự giống !" Trịnh Ái Quốc , kinh ngạc bức tranh hạc tiên.
Quách Điềm Điềm tin tà, tới xem, đợi thấy bức tranh thì mắt mở to như rớt ngoài.
Hóa bức tranh cô hủy đó, bây giờ dường như trở bàn.
Ngô Thúy Bình ngây hai giây, đó xúc động đến mức hốc mắt cay.
Trước cô Diệp Thiển Hâm tài năng nhưng vẫn luôn chút coi thường những trẻ tuổi như Diệp Thiển Hâm.
Ngô Thúy Bình nắm tay Diệp Thiển Hâm, cảm khái muôn vàn: "Tốt , thế hệ sẽ tài, đồng chí Tiểu Diệp, xin vì coi thường cô, đông thời cũng cảm ơn cô giúp nhà máy vượt qua khó khăn ."
Giám đốc Chu cũng : "Nhà máy cần chính là những nhân tài như Tiểu Diệp, nếu tận mắt thấy, thật sự dám tin, lẽ là do hiểu về hội họa."
Ngô Thúy Bình: " hiểu nhiều hơn giám đốc một chút, vì việc khó khăn đến mức nào."
Diệp Thiển Hâm rút cổ tay đau nhức về, xoa tìm b.út chì chỉ cho : "Nhìn chung thì giống nhưng về chỉ tiết vẫn một điểm khác biệt, ví dụ như đôi cánh của con hạc bên mở rộng hơn, thấy như thể giảm bớt phần để trống..."