Thập Niên 70: Pháo Hôi Tình Đầu Thức Tỉnh Phản Kích - Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:49:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

" đang định đến chuyện ." Diệp Thiển Hâm từ tốn tiếp: "Giám đốc Chu, xin hỏi trong xưởng của chúng một nữ đồng chí tên là Chu Phương Phương ? Lúc nãy chủ nhiệm Lưu tìm , là đồng chí Chu Phương Phương vì con ở nhà đột nhiên ốm nên xin nghỉ, gọi nhưng khi hỏi đến hiệu công nhân và vị trí việc, chủ nhiệm Lưu vẫn trả lời ."

Chu Bằng chút hiểu: "Xưởng đông , nhớ nổi tên, Tiểu Trịnh, xuống hỏi xưởng trưởng xem tình hình thế nào."

"Vâng."

Sau khi Trịnh Ái Quốc rời , văn phòng trở nên yên tĩnh, Quách Điềm Điềm cúi đầu xoa xoa ngón tay, rõ ràng là căng thẳng hơn nhiều so với lúc nấy.

Rất nhanh đó Trịnh Ái Quốc : "Giám đốc, trong xưởng của chúng đúng là một nữ đồng chí tên là Chu Phương Phương nhưng cô xin nghỉ, hơn nữa cô còn yêu, gì đến chuyện con."

Diệp Thiển Hâm : "Giám đốc, chủ nhiệm Lưu và Quách Điềm Điêm là họ hàng, bình thường hai cũng thiết, gân đây Quách Điềm Điềm cảm thấy vui vì chuyện trang phục biểu diễn, ông hẳn là... hiểu điều gì đó chứ."

Sắc mặt Chu Bằng trở nên nghiêm trọng: "Đi thôi, đến văn phòng của xem chủ nhiệm Lưu đang gì.

"Diệp Thiển Hâm!" Quách Điềm Điềm đột nhiên dậy: "Cô vô cớ vu khống thì thôi, còn lôi cả chủ nhiệm Lưu , đúng là rể , giám đốc cũng chuyện nhưng chúng chỉ là họ hàng xa bình thường, liên quan gì đến bức tranh của cô."

Trong lúc chuyện, Chu Bằng , Diệp Thiển Hâm Quách Điềm Điềm đang chắn mặt .

"Cô vội vàng gì, liên quan , xem là rõ ràng hết."

Sắc mặt Quách Điềm Điềm càng tệ hơn, Diệp Thiển Hâm bất lực nhún vai: "Cô ngăn cản cũng vô dụng, mấy họ đều , thời gian thì vẫn nên nghĩ xem lát nữa sẽ tiếp tục bia chuyện thế nào ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-77.html.]

“Co bậy, chính cô mới là bịa chuyện, Diệp Thiển Hâm dứt khoát vòng qua Quách Điềm Điềm, theo văn phòng.

"Giám đốc về , chuyện gì , chạy đến đây hết thế?" Chủ nhiệm Lưu vội vàng dậy, .

Chu Bằng liếc bàn việc của chủ nhiệm Lưu, đó chỉ tay về phía Trịnh Ái Quốc: "Tiểu Trịnh, tìm xem ."

"Hả?" Chủ nhiệm Lưu gãi đầu: "Tìm thứ gì, sẽ tìm cùng, giám đốc, chuyện gì xảy ?”

"Ừm"

Chu Bằng kể đuôi sự việc cho chủ nhiệm Lưu, khi Diệp Thiển Hâm và Quách Điềm Điềm cửa, vặn thấy sắc mặt như dưa muối của chủ nhiệm Lưu.

Chủ nhiệm Lưu: "Chuyện thực sự , vẫn luôn ở trong văn phòng, ngoài."

"Có lẽ chủ nhiệm Lưu thực sự ." Diệp Thiển Hâm nhàn nhạt : "Lúc nấy Quách Điềm Điềm cửa chỉ ở hai phút, đó còn gọi cùng về văn phòng, căn bản thời gian chuyện riêng với chủ nhiệm Lưu."

" đúng đúng." Chủ nhiệm Lưu vội vàng phủi sạch quan hệ: "Hôm nay và Quách Điềm Điềm còn kịp chuyện, bức tranh gì đó càng từng thấy."

Khi chủ nhiệm Lưu chuyện, Diệp Thiển Hâm vẫn luôn dùng ánh mắt liếc Quách Điềm Điềm, từ khi cửa cô bắt đầu đổ mồ hôi, ánh mắt ngừng đảo quanh, vô thức ve phía bức tường.

Bên cạnh bức tường là một tủ sắt giá sách ở và két sắt ở , mặt là một đống báo cũ và một thùng rác.

 

 

Loading...