Diệp Thiển Hâm dừng nửa giây, hít một , mỉm : "Nếu , xuống đó cũng chỉ là mò mẫm, giúp gì còn thể gây rối, những vấn đề , chủ nhiệm Lưu là lãnh đạo, thể nghĩ đến chứ?”
"..." Trán chủ nhiệm Lưu đột nhiên toát mồ hôi: "Ha ha, thể chứ, đương nhiên nghĩ đến ."
"Vâng, xin hãy ghi tên và công nhân của nữ đồng chí đó cho ."
Nhìn bàn tay Diệp Thiển Hâm đưa , chủ nhiệm Lưu quanh tùy tiện tìm một cây b.út bi: "Được, sẽ cho cô ngay đây."
"Chu Phương Phương..."
Ba chữ đơn giản, chủ nhiệm Lưu một cách chậm chạp, Diệp Thiển Hâm , hỏi: "Số công nhân và vị trí công tác thì ?"
"Cô đừng vội, cây b.út bi tắc mực, đổi cây khác."
Chủ nhiệm Lưu ấn lò xo b.út bi, đột nhiên chuyển chủ đề: "Nói mới nhớ, nhớ mấy hôm nay các cô đang bận may trang phục biểu diễn cho đoàn văn công , lúc cô mới việc gấp, cũng kịp dặn dò cô."
"Tiểu Diệp , trong phòng ban của các cô, cô là mới , nhiều thứ hiểu thì nên học hỏi và trao đổi nhiều hơn với các tiên bối, tất nhiên, cô tài nhưng con thể kiêu ngạo tự mãn, đối với tiền bối vẫn tôn trọng, như tổ trưởng Ngô của các cô, đồng chí Quách Điềm Điềm, họ đều kinh nghiệm hơn cô...
Chủ nhiệm Lưu mãi dứt nhưng Diệp Thiển Hâm tóm thì ý của vẫn là đến Quách Điềm Điềm.
"Chủ nhiệm Lưu, những vấn đề mà , tự nhận đều ." Diệp Thiển Hâm xong, nhân lúc uống nước, nhàn nhạt ngắt lời : "Anh là quản lý, cho rằng bất kể chuyện gì, tiên vẫn nên điều tra mới phát biểu, tất nhiên, nếu vẫn khăng khăng với suy nghĩ của thì đề nghị hôm nay thể phản ánh trực tiếp với giám đốc, để giám đốc phán xét."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-74.html.]
Chủ nhiệm Lưu càng đổ mồ hôi nhiều hơn, bây giờ giám đốc coi Diệp Thiển Hâm như bảo bối trời rơi xuống, thể mấy lời đầu đuôi .
"Khu khu khụ." Chủ nhiệm Lưu giả vờ tìm b.út bi, : " chỉ thuận miệng thôi, cô coi như đang nhắc nhở cô, quan tâm đến cô, chứ tuyệt đối ý trách móc cô."
Diệp Thiển Hâm: "Ồ, nên rõ ràng hơn, tính tình nên mới so đo, lỡ gặp nóng tính mấy lời đơm đặt thị phi thì nhất định sẽ lật bàn."
", đúng, đúng...
Chủ nhiệm Lưu tìm cây b.út mất hai phút mới tìm thấy, ngay khi hạ b.út, tiếng gõ cửa mà chờ đợi từ lâu cuối cùng cũng vang lên.
"Cốc cốc cốc."
"Vào ." Chủ nhiệm Lưu kịp chờ đợi mà ném b.út .
Quách Điềm Điềm từ ngoài cửa : "Chủ nhiệm Lưu, giám đốc đến xưởng may đón thợ thêu về , tìm chúng lấy mẫu."
Chủ nhiệm Lưu thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì, Tiểu Diệp, cô cứ vê , bên sẽ tìm khác thế."
Diệp Thiển Hâm nhíu mày, cảm thấy gì đó nhưng tạm thời nghĩ , đành vê nhưng khi , Diệp Thiển Hâm vô tình thấy mu bàn tay của Quách Điềm Điềm thêm một mảng màu đỏ đen loang lổ.
"Đồng chí Điềm Điêm." Diệp Thiển Hâm đột nhiên lên tiếng.
Quách Điềm Điềm lưng về phía cô khựng , nở nụ : "Sao ?"