"Em vấn đề gì chứ, còn là do Diệp Thiển Hâm mới đến gây chuyện , cô là một kẻ thích nịnh nọt, tặng quà gì cho tổ trưởng Ngô, bây giờ nhiệm vụ của đoàn văn công quân khu đều giao cho Diệp Thiển Hâm , một mới như cô thể nhiều hơn em ."
"Ngô Thúy Bình?" Chủ nhiệm Lưu nhíu mày: "Người giờ ăn những thứ mà, cô chắc chắn ?”
"Chắc chắn chứ, em thể lừa rể ruột của ?”
Chủ nhiệm Lưu khuôn mặt rộng của Quách Điềm Điêm, đột nhiên rút cánh tay khỏi tay cô : "Chuyện phòng ban của các cô do Ngô Thúy Bình quyết định, cũng quản , hơn nữa tin tổ trưởng Ngô sẽ như ."
Quách Điềm Điềm biu môi: "Thế thì chuyện lưng ... Anh rể, thể sắp xếp cho Diệp Thiển Hâm việc khác , ví dụ như đến xưởng kéo sợi, dù thì những gì cô thì em cũng , cơ hội lập công để em , chắc chắn em sẽ hơn cô , còn thể nhận vé xem chương trình Trung thu của đài truyền hình."
"Người khác thì , Diệp Thiển Hâm... cô vẫn nên ngoan ngoãn mấy ngày , bình thường cô vốn lười biếng, nghỉ ngơi một chút."
"Nghỉ ngơi?" Quách Điềm Điềm ấm ức phàn nàn: "Lúc em việc gì , tổ trưởng Ngô bắt em quét nhà, lau nhà, lau bàn, thật là phiên c.h.ế.t , mà tại Diệp Thiển Hâm , rể, là thấy cô xinh , thích..."
"Đừng bậy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-72.html.]
Chủ nhiệm Lưu ngắt lời Quách Điềm Điềm: "Cái gì mà , ngoài chị cô , từng thích ai khác.
"Xì." Quách Điêm Điềm liếc một cái, dựa cánh tay : "Hom đó ở quê ăn tiệc, đối xử với em như thế nào?"
"Đó là... đó là do uống rượu." Chủ nhiệm Lưu hạ giọng, cảnh cáo: " bao nhiêu là nhắc nữa, Diệp Thiển Hâm thể động vì giám đốc để mắt đến cô , tấm bằng khen thể giúp nhà máy chúng cũng phát giấy khen, cuối năm đ.á.n.h giá ưu tiên giám đốc thể nhiêu phiếu hơn, hiểu ?” Quách Điềm Điềm: "Em bảo đuổi việc cô , chỉ bảo gọi cô đến xưởng việc, để cô , đừng chọc em nữa, chỉ một buổi chiều thôi, ? Anh rể, mà đồng ý, em sẽ cầu xin chị họ em, chuyện tiếp..."
"Được , ."
Chủ nhiệm Lưu Quách Điềm Điềm định lấy chuyện hôm đó uy h**p , bất đắc dĩ đồng ý: " sẽ nghĩ cách, giúp cô trị cô , cũng để cô điều."
"Cảm ơn rểt"
Có nên tảng của kiếp , mặc dù hiện tại khả năng điều khiển b.út của Diệp Thiển Hâm vẫn đủ nhưng vẽ bức tranh hạc tiên vẫn đủ dùng, hơn nữa đây là bản vẽ để mẫu cho quần áo nên cần quá chú trọng đến chỉ tiết nhưng Diệp Thiển Hâm coi đây là bài tập phục hồi chức năng, mỗi bước đều cố gắng theo đuổi sự hảo.
Hai ngày , bức tranh hạc tiên đến giai đoạn thiện, Diệp Thiển Hâm lấy một tờ giấy khác, chuẩn tô màu cho bản thiết kế.
"Tiểu Diệp , cô định dùng hết đống b.út lông , lấy một cái để tô là ." Trịnh Ái Quốc bàn của Diệp Thiển Hâm hỏi.