Diệp Thiển Hâm đ.á.n.h giá Diệp Xuân Yến, cô hiểu tại một thể hạ thấp lòng tự trọng của đến , giống như trong nguyên tác, Diệp Xuân Yến thể vì Nghiêm Vệ Đông mà từ bỏ công việc của , khắp nơi cầu xin ông bà cho vay tiên để khởi nghiệp, thậm chí ngại quỳ xuống cầu xin khác.
"Không ." Diệp Thiển Hâm giật mạnh tay áo: "Nếu cô bản lĩnh thì hãy dựa năng lực của để , đừng chỉ nghĩ đến việc cầu xin khác."
Vải vóc tinh xảo cao cấp lướt qua lòng bàn tay Diệp Xuân Yến, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y, cúi đầu, hốc mắt đỏ hoe.
Diệp Thiển Hâm liếc mắt , chỉ một tiếng, lạnh nhạt .
Diệp Xuân Yến vẫn luôn cho rằng mâu thuẫn giữa lớn liên quan đến trẻ con, lúc nhỏ thậm chí còn kéo Diệp Thư Quốc gọi là trai.
cô bao giờ nghĩ rằng, lý do cô thể thoải mái chấp nhận kết quả định sẵn là vì cô là hưởng lợi từ kết quả đó, và là kẻ gây hại trong kết quả đó.
Cho dù lúc đầu cô đời, nhưng bây giờ cô vẫn thản nhiên chấp nhận thứ mà Diệp Khánh An mang , thậm chí còn khác tha thứ, thông cảm cho Diệp Khánh An.
Tại khác chiều theo lòng thánh mẫu của cô ?
Tít-
Tiếng còi xe ô tô vang lên ngắn ngủi, một chiếc xe ô tô từ đường nhựa giảm tốc chạy đến mặt Diệp Thiển Hâm.
Cửa xe mở từ bên trong, Mạnh Ngôn mặc thường phục bước xuống.
"Liên trưởng Mạnh?" trong lòng Diệp Thiển Hâm khẽ động, nhớ đến lời Phùng Khinh Ca : "Thì mà đoàn trưởng Phùng đến thực sự là ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-66.html.]
Mạnh Ngôn nhướng mày: " bảo với em, vẫn nhiều như ."
Diệp Thiển Hâm mím môi : "Cũng thẳng, là đoán ." Mạnh Ngôn dịu dàng xuống: "Ừm, nãy là khi nào rảnh sẽ cảm ơn em , ?"
Diệp Thiển Ham liếc mắt vẻ mặt kinh ngạc của hai con Diệp Xuân Yến ở bên cạnh, đột nhiên nảy sinh ý , dứt khoát gật đầu.
"ĐỊ."
Vẻ kinh ngạc trong mắt Mạnh Ngôn thoáng qua, đó lập tức mở cửa xe cho cô: "Ừm, lên xe ."
"Đưa em đến Thương mại đại thế giới ?”
Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác bò gọn gàng, khi cô lên xe, mái tóc xõa bên tai, vô thức vén nhẹ nhàng tai, mắt hạnh má đào, mày cong cong Mạnh Ngon.
"Được." Mạnh Ngôn vốn dự định riêng nhưng vẫn chút do dự gật đầu.
Cửa xe đóng , nhanh ch.óng biến mất mắt hai con Diệp Xuân Yến.
Câu của Lữ Mộng Nga rằng Diệp Thiển Hâm thể ai giờ đây giống như một trò đùa.
"Mẹ! Không là chị Thiển Hâm đang ở nông thôn ? Tại chị thể lấy đơn xin đoàn văn công ở thành phố, chị dựa cái gì chứ?!" mắt Diệp Xuân Yến đỏ hoe, tuyệt vọng chất vấn Lữ Mộng Nga.
Lửa giận mới Lữ Mộng Nga đè xuống bùng lên: "Về mà hỏi cha mày, tên khốn nạn đó chỉ lừa , tao chắc chắn ông sẽ âm thâm bảo vệ đứa con của vợ mà."
Lữ Mộng Nga mặt trời đang lơ lửng giữa trời: "Hừ, sắp đến sáu giờ , nó còn ngôi xe với một đàn ông, gì, ai ..."