Thập Niên 70: Pháo Hôi Tình Đầu Thức Tỉnh Phản Kích - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:49:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nói , Lữ Mộng Nga cố ý khiêu khích Diệp Thiển Ham: " Thiển Hâm, cuộc sống ở nông thôn thế nào? Giờ về nông thôn trời tối rôi nhỉ, đường đêm cẩn thận, đường là ch.ó hoang mèo hoang, còn thứ gì bẩn thỉu thấy."

Diệp Thiển Hâm : "Không chuyện trái lương tâm thì sợ ma gõ cửa, giống bà, nhiều chuyện trái lương tâm nên ngày nào cũng lo lắng."

Lữ Mộng Nga tức giận, chỉ mũi Diệp Thiển Hâm: "Ai chuyện trái lương tâm? Đứa trẻ đúng là tôn trọng lớn, quá vô lễ."

"Me đừng nóng."

Diệp Xuân Yến vội vàng kéo Lữ Mộng Nga, an ủi Diệp Thiển Hâm: "Chị Thiển Hâm, cho cùng chúng đều là một nhà, đừng căng thẳng như , đều giữ thể diện cho , em thẳng nhưng dù cũng là lớn tuổi, chị đừng để bụng, còn chuyện cho dù vấn đề thì đó cũng là chuyện của lớn, liên quan đến chúng , chúng vẫn là chị em ruột."

Diệp Xuân Yến vẫn luôn vẻ chỉ mới hiểu chuyện, thực là đang lấy lòng khác.

"Đừng tưởng bở, từ mấy năm chúng phân chia rõ ràng, hai nhà còn quan hệ gì nữa, ít khác lưng, nếu thì ngày nào cũng cẩn thận ma quỷ gõ cửa."

Lữ Mộng Nga càng tức giận: "Loại đàn bà ăn sắc sảo như cô, xem nhà nào dám lấy cô."

"Lấy ư?" Diệp Thiển Hâm vuốt tóc mai: "Xin , với điều kiện của , là xem lấy đàn ông mới đúng."

Gió thổi bay tóc mai của cô, ánh nắng ấm áp, Diệp Thiển Hâm xinh như nữ chính bước từ phim truyền hình.

Nhìn Diệp Xuân Yến, mái tóc khô xơ thô ráp buộc tùy tiện ở gáy, khuôn mặt dùng kem dưỡng da gió thổi đỏ ửng, chỉ đôi mắt là còn tỉnh tế, đáng tiếc khuôn mặt quá nhỏ, ngũ quan như chen chúc họp hành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-65.html.]

"Đừng nhảm với cô nữa." Lữ Mộng Nga kéo con gái định , Diệp Xuân Yến hai bước thì ánh mắt đột nhiên dừng ở chiếc túi đeo chéo của Diệp Thiển Hâm, sửng sốt, đột nhiên trợn tròn mắt.

"Chị... Chị Thiển Hâm, tại chị đơn xin đoàn văn công?”

Diệp Thiển Hâm tờ đơn xin nhô một góc, tiện tay cam : "Cô cái ?

"!" Diệp Xuân Yến gần như hét lên.

Diệp Xuân Yến tờ đơn , chỉ những qua vòng sơ tuyển mới tư cách điền thông tin dự thi.

"Cái quan trọng lắm ?" Diệp Thiển Hâm chữ đó, : " còn định điền."

Diệp Xuân Yến nuốt nước bọt: "Chị vẫn là lấy ở , tại từ quân khu phát , chị nộp tác phẩm cho đoàn văn công ?”

"Không thời gian." Diệp Thiển Hâm nhàn nhạt : "Còn lấy ở thì nghĩ cũng cần cho cô ."

Diệp Xuân Yến trơ mắt tờ đơn xin mà cô mơ ước, cố gắng hai năm mới , Diệp Thiển Hâm gấp , tùy tiện nhét trong túi.

Chỉ cân thể đoàn văn công, cuộc sống tương lai sẽ bảo đảm, bố nhất định sẽ lấy cô niềm tự hào, bản cũng thể ngẩng cao đầu, dù những năm , cha đều dồn hết tâm sức cho em trai, còn quan tâm đến cô như nữa...

"Chị.

Diệp Thiển Hâm định , Diệp Xuân Yến đột nhiên đưa tay kéo tay áo cô: "Chị, nếu chị dùng thì thể cho em ?”

 

 

Loading...