Diệp Thiển Ham lanh mồm lanh miệng mà họ nhắc đến lúc đang xa, rõ từng câu từng chữ.
Cái tội danh hại thể đổ lên đầu Diệp Thiển Hâm , kẻ thực sự hại khác là vợ chồng Diệp Khánh An và Lữ Mộng Nga mới đúng.
cô lanh mồm lanh miệng thì đúng, cô bà nội nâng niu trong lòng bàn tay nuôi lớn cũng đúng, thêm đó còn chị em thương chiều, tại cô một "cô gái nhỏ" nịnh nọt lấy lòng khác.
Hơn nữa bọn họ còn quên một điều, Diệp Thiển Hâm bao giờ là dễ chọc, cô về thành, gặp thời cơ mà thôi.
"Chỉ vì đưa con đen cả một tay, nhất là tin , nếu uổng phí một năm." Bên phía Lữ Mộng Nga cuối cùng cũng sửa xong xích xe đạp, dùng lá cây thế nào cũng lau sạch lòng bàn tay nhuộm đen.
Tác phẩm Diệp Xuân Yến nộp mấy hôm thẩm định xong, hôm nay họ đến để lấy kết quả.
"Lần chắc chắn , hơn nữa rõ ràng là xe đạp nhà quá cũ..." Diệp Xuân Yến bĩu môi, vẫn giúp dựng xe đạp lên, lúc mới thấy Diệp Thiển Hâm ở xa.
"Chị, chị Thiển Hâm?”
Trong mắt Diệp Xuân Yến tràn đầy kinh ngạc, còn chút đ.á.n.h giá.
Không Diệp Thiển Hâm ở nông thôn sống khổ sở ? ánh nắng, làn da Diệp Thiển Hâm mịn màng, sạch sẽ, đến mức khiến thể rời mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-64.html.]
Hơn nữa cô thành như thế nào, còn... còn mặc áo khoác bò màu xanh đậm đang thịnh hành nhất mùa thu năm nay, trong trường cô ai mặc nổi loại vải , ngay cả phiếu vải của nhà hiệu trưởng cũng khan hiếm.
Diệp Xuân Yến vô thức cúi đầu, đầu ngón tay xoa xoa chiếc áo khoác vải bông rẻ tiên , đây vẫn là chiếc áo khoác cô may năm ngoái, giặt quá nhiều lân, phần phai màu trông rẻ tiên cũ nát.
"Diệp... Diệp Thiển Hâm ? nhớ là tên ." Lữ Mộng Nga dừng một chút, đẩy xe đến bên cạnh Diệp Thiển Hâm. "Lâu roi gặp, cũng cha cô nhắc đến nên nhớ rõ, đừng để bụng nhé."
Lời của Lữ Mộng Nga khiến tâm lý tự ti nhen nhóm trong lòng Diệp Xuân Yến giảm đôi chút.
, điêu kiện gia đình tuy chỉ ở mức trung bình nhưng cũng tạm , ở thành phố nhiều gia đình bằng , huống chi cô còn cha yêu thương , đặc biệt là bố, hôi nhỏ ngày nào cũng chơi với lâu, còn Diệp Thiển Hâm lúc đó lẽ còn gặp mặt bố.
Diệp Xuân Yến: "Chị Thiển Hâm đừng để bụng, trí nhớ của em , năm ngoái chị xuống nông thôn, hình như nhiệt độ ở nông thôn thấp, gần đây chuyển mùa, chị chú ý giữ ấm."
Diệp Thiển Hâm lướt mắt cổ áo bạc màu của Diệp Xuân Yến: "Cô nghĩ nhiều , áo khoác bò chắn gió , mặc trời lạnh chút nào, ngược cô mới nên chú ý, cổ áo thủng , sợ gió lùa trong ?”
Diệp Xuân Yến sửng sốt, đưa tay sờ mới từ lúc nào, cổ áo của chiếc áo của của cô mài mòn một lỗ nhỏ.
Cô vội vàng dùng tay che , giải thích: "Deu tại thằng nhóc Thư Lương nghịch ngợm, rách áo của em."
Lữ Mộng Nga cũng thấy quần áo Diệp Thiển Hâm, trong lòng chua xót: "Xuân Yến, chúng là gia đình đàng hoàng, thể ngày nào cũng mặc quần áo mới nhưng cha con tìm bạn ở cục nhân sự, đợi tiền bồi thường về, chúng sẽ mua quân áo mới."