"Nếu cô cho lệ cũng ." Phùng Khinh Ca để ý : "Lần nhớ mang đến là , cũng để lời, giờ cũng còn sớm nữa , ngoài còn đang đợi cô đấy."
"Đợi á?”
Diệp Thiển Hâm tưởng đang đến Ngô Thúy Bình nhưng vẻ mặt bí ẩn của Phùng Khinh Ca, Diệp Thiển Hâm phản ứng kịp là chắc chắn đang đến Ngô Thúy Bình.
"Chậc chậc chậc, quá nghiêm túc cũng , chút tâm tư cũng , còn tưởng cô là qua đường đấy."
Lời thì thâm nho nhỏ của Phùng Khinh Ca, Diệp Thiển Hâm rõ, định hỏi thì thúc giục đẩy ngoài.
"Chơi vui vẻ, hẹn gặp ."
Diệp Thiển Hâm sờ chiếc cặp da mà Phùng Khinh Ca nhét tay , đột nhiên nhớ đến " Mạnh” mà nhắc đến.
Mạnh Ngôn ?
Không thể nào...
Tâm tư của quá nghiêm túc chuẩn mực, khả năng cố tình đợi chứ, Diệp Thiển Hâm thậm chí tưởng tượng nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-63.html.]
Diệp Thiển Hâm theo con đường cũ cổng quân khu mà vẫn thấy đợi , càng thấy Mạnh Ngôn, ngược ở bên đường nhựa xa, cô thấy Lữ Mộng Nga đang khom lưng sửa xe đạp và Diệp Xuân Yến đang khoanh tay cạnh bà tỏ vẻ kiên nhẫn.
Trong hai mươi mấy năm cuộc đời, Diệp Thiển Hâm tổng cộng gặp Diệp Khánh An đến mười nhưng từ khi trí nhớ đến giờ, lân nào gặp Diệp Khánh An cô cũng đều thấy Lữ Mộng Nga.
Hồi đó Lữ Mộng Nga cũng giống như Diệp Khánh An, đều là giáo viên ở trường trung học phổ thông 2 thành phố, chuyện tình của hai bại lộ, Lữ Mộng Nga trực tiếp xin nghỉ việc về nhà.
Theo ấn tượng của Diệp Thiển Hâm thì Lữ Mộng Nga yêu Diệp Khánh An, hận thể dính lấy Diệp Khánh An 24/24 giờ, nhưng Diệp Thiển Hâm mới hiểu , một phần nguyên nhân là vì Lữ Mộng Nga sợ Diệp Khánh An về gặp ba đứa con của vợ .
"Mẹ, xong thế?" Diệp Xuân Yến xoa xoa chân: "Chiếc xe đạp mười mấy năm , cũ thế rôi mà ngày nào cũng tuột xích, kiểu gì , nên vứt từ lâu ."
Lữ Mộng Nga đang loay hoay với cái xích: "Có xe để là , vứt bảo mua xe khác cho con ? Tình hình nhà thế nào con chẳng , nếu con bản lĩnh thì thi đoàn văn công kiếm xe đạp về cho ."
Diệp Xuân Yến bực bội đá đá viên đá chân: "Con đang cố gắng , đừng suốt ngày con ."
Cach một tiếng, xích xe lắp .
Lữ Mộng Nga hái một chiếc lá cây bên đường lau tay, : "Ba con nuông chiều con, cho con thêm một năm nữa, con cứ cố gắng nhiều , con cũng là để thúc giục con thôi, cho con về quê trồng trọt chỉ là dọa con thôi, tính con lương thiện, về quê kiểu gì cũng bắt nạt, kiểu gì cũng ở bên chúng .
"Mẹ, cuộc sống ở quê thực sự vất vả thế ? Thế chị Thiển Hâm sống khổ lắm ?”
"Con bé đó giống con, con nhóc đó từ nhỏ lanh mồm lanh miệng, bà nội phá của của con nuôi thành tiểu thư tư bản, đầu óc nghĩ cách hãm hại khác, nó bắt nạt khác là lắm nhưng vê nhà chồng thì nó sẽ chịu khổ, con ngoan nhất, con như mới là dáng vẻ mà một cô gái nên ."