" đúng đúng!" Tiểu Triệu há miệng vui vẻ: "Đoàn trưởng Phùng, đồng chí mà tên là Diệp Thiển Hâm ?”
Mạnh Ngôn bước lên lầu bỗng chốc khựng .
Phùng Khinh Ca hiểu hai đang vô cùng phấn khích: "Nữ đồng chí thanh niên trí thức, hình như là một học sinh lưu ban của trường trung học 2 trong thành phố."
"Hả? Vậy thì nữ thanh niên trí thức Diệp ." Tiểu Triệu thở dài, đó vỗ vai Tiền Bân: "Cậu mới là đồ ngốc, nữ thanh niên trí thức Diệp trình độ hội họa cao siêu như , thể đỗ kỳ thi đoàn văn công ...
Còn Phùng Khinh Ca thì đang suy nghĩ va cái tên , lẩm nhẩm hai : "Diệp Thiển Hâm? Sáng nay bên nhà máy dệt len gọi điện thoại đến đến , hình như chiều nay sẽ cùng với của nhà máy đến bàn với về thiết kế trang phục biểu diễn, cô ?"
Mạnh Ngôn đến đây, bước chân nãy chỉ dừng , giờ trực tiếp .
Tiểu Triệu: "Biết chứ, nữ thanh niên trí thức Diệp giỏi lắm..."
Anh Phùng."
Mạnh Ngôn tới ngắt lời Tiểu Triệu: "Để cho , khéo là vê chúng vẫn chuyện t.ử tế, sẽ đến phòng việc của một lát."
Phùng Khinh Ca trợn to mắt, thụ sủng nhược kinh Mạnh Ngôn: "Anh Mạnh, ...
Anh sốt đột nhiên đổi tính tình thế, khi nào mà thiết với đến ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-59.html.]
"Khụ khu khụ." Mạnh Ngôn cho Phùng Khinh Ca cơ hội từ chối, trực tiếp trả lời: "Đi thôi, cũng ... ngắm nghía tác phẩm nghệ thuật của , về lý tưởng sống của ."
Phùng Khinh Ca: ”..." Ngô Thúy Bình việc nghiêm túc, tính cách cũng cực kỳ nghiêm khắc, đường nhiều lời nào với Diệp Thiển Hâm, lạnh lùng như thể kích động buổi sáng là cô .
Diệp Thiển Hâm cảm thấy mỗi một tính cách khác , cô nhằm , cho nên cũng để trong lòng, đường nhận đường, ngắm cảnh.
Trước cô từng phát hiện , hóa ở ven thành phố nơi lớn lên từ nhỏ một con đường nhựa rộng thênh thang và một cánh rừng bạch dương rộng lớn như .
"Đến ."
Ở phía xa xa chính là cánh cổng uy nghiêm, sừng sững của khu quân đội, bên ngoài lính trực, Ngô Thúy Bình rõ mục đích đến với lính gác, đó gọi điện thoại cho đoàn trưởng Phùng, đó lính gác mới mở cửa cho họ .
"Tổ trưởng Ngô, bây giờ ba giờ , lát nữa xong về nhà máy ?" Diệp Thiển Hâm chiếc đồng hồ treo trong phòng trực ban hỏi.
" với giám đốc nhà máy , nếu muộn thì về thẳng nhà luôn."
Ngô Thúy Bình , nhớ điều gì: "Lat nữa chúng sẽ gặp đoàn trưởng của đoàn ca múa văn công Phùng Khinh Ca, tự học lên thạc sĩ ở trong quân đội, cũng coi như trẻ tuổi triển vọng nhưng quá kén chọn, quá kiêu ngạo."
"Hai lân đầu đưa mẫu thiết kế sang, chê khi thì quá cổ lỗ, khi thì quá lòe loẹt, đặc biệt là màu sắc phối áo, đỏ trắng thì , đỏ vàng cũng xong, đến cả bộ màu lam tím của cô, e rằng cũng trả mất, đến lúc đó đừng quá buồn đấy."
Ngô Thúy Bình thở dài, tiếc nuối : "Theo thì, đoàn trưởng của đoàn ca múa văn công là những đồng chí già kinh nghiệm mới , sinh viên nghiên cứu sinh thì vẻ to tát lắm chứ cho cùng cũng chỉ là bọn trẻ con, chỉ hơn cô bốn năm tuổi, chẳng hiểu gì cả, năm xưa lãnh đạo Bắc Kinh đến thị sát, còn là chịu trách nhiệm thiết kế địa điểm đấy..."