"Vậy thì chẳng mấy chốc nữa sẽ ?"
"Thật là nhưng thôn Hướng Dương xảy tai nạn, thể mất một thời gian...
Giọng của họ lớn nhưng Tiểu Triệu thấy rõ qua gương chiếu hậu.
Tiểu Triệu híp mắt : "Tiên Bân, cá với , họ nhất định đang bàn tán về Mạnh, họ yên , ít nhất cũng đợi chúng xa hơn một chút chứ, nhưng đây khi lính gác trực ban, cũng phấn khích khi thấy Mạnh."
Tiền Bân bất lực vỗ nhẹ cánh tay Tiểu Triệu: "Lái xe cẩn thận , quên là liên trưởng chê nhiều ?"
"Hì hì, nhịn mà, hơn nữa đồng chí ở thôn Hướng Dương cứu hết , trong lòng mừng lắm."
Tiên Ban hu một tiếng: "Liên trưởng còn mừng hơn nhưng liên trưởng nhiều lời như , thế gọi là vui mừng lộ nét mặt, vẫn học tập tiếp."
Hai cãi đến tòa nhà văn phòng, Mạnh Ngôn thấy họ ồn ào, để ý đến họ, định lên lâu thì gặp Phùng Khinh Ca từ cửa câu thang.
"Lão Mạnh, về , thế nào , đều chứ."
Chuyện thôn Hướng Dương, nhiều trong quân khu đều , mặc dù Phùng Khinh Ca ở Đoàn văn công nhưng cũng , với Mạnh Ngôn cùng nhập ngũ một năm, giữa hai tương đối quen thuộc nên trực tiếp kéo Mạnh Ngôn hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-58.html.]
Mạnh Ngôn: "Bị mắc kẹt gân ba ngày, chắc chắn là dễ chịu nhưng ."
Phùng Khinh Ca thở phào nhẹ nhõm, thả lỏng ít: "Vậy thì , nếu thì tạo nghiệp thật , ôi, đào gì chứ đào mỏ, vốn dĩ non xanh nước biếc bao, nếu thể đề đạt với cấp , nhất định sẽ là đầu tiên giơ tay, hết cứ bàn đến vấn đề khai thác." Mạnh Ngôn nhíu mày: "Nhà nước cũng là vì mưu cầu hạnh phúc cho nhân dân, vấn đề ở quyết sách của nhà nước mà là ở những kẻ phá hoại, thể đ.á.n.h đồng thứ."
"Được , hai chúng mục tiêu khác , cãi với ."
Mạnh Ngôn nhàn nhạt: " cãi với , chỉ thấy góc độ vấn đề của phiến diện."
Phùng Khinh Ca học nghệ thuật, đầu óc chủ nghĩa lãng mạn, hai tình bạn chiến hữu nhiều năm nhưng hễ đến vấn đề là bất đồng quan điểm, thôi thì mỗi chào tạm biệt .
Bên ngoài tòa nhà, Tiểu Triệu đang khuân chăn màn mà Mạnh Ngôn để ở thôn Hướng Dương xuống xe, thấy Phùng Khinh Ca liên vội vàng chào: "Đoàn trưởng Phùng!"
Phùng Khinh Ca cúi đầu : "Là Tiểu Triệu nhỉ, nhớ , theo Mạnh Ngôn Bắc Kinh mấy năm cảm giác gì? Có chán đến c.h.ế.t ?”
Tiểu Triệu híp mắt, trả lời mà chuyển sang hỏi: "Đoàn trưởng Phùng mang theo một cái túi lớn như đấy? Nếu thuận đường thì thể giúp."
"Đoàn văn công tuyển mới, đây là tập bản thảo tranh vẽ gửi về."
"Bản thảo tranh vẽ?" Tiểu Triệu đ.á.n.h giá chiếc cặp tài liệu dày cộp bên trong: "Tranh của ai mà nhiều thế ."
"Một nữ đồng chí mà, năm nào cũng gửi tới mười mấy bản thảo tranh, đồng chí họ Diệp cũng kiên trì phết, tiếc là kỹ thuật chấp b.út vẫn chuẩn."
Tiểu Triệu gãi tai: "Ho Diệp ư? Nghe quen quen, còn vẽ nữa cơ..."
Hầu Ban di tới: "Chát." một cái trán Tiểu Triệu: "Nói ngốc mà chịu nhận, quên mất thanh niên trí thức Diệp ?"