Thập Niên 70: Pháo Hôi Tình Đầu Thức Tỉnh Phản Kích - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:48:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ra khỏi cửa, Diệp Thư Quốc từ từ giải thích cho Diệp Thiển Hâm: "Hôm qua về nhà cũng suy nghĩ rôi, em thông minh, rõ tình hình trong nhà cho em sẽ lợi cho em và cả bà, còn nhớ với em là Diệp Khánh An tìm bạn ở cục nhân sự giúp đỡ, tiền bồi thường chuyển thẳng tay ông ?”

Diệp Thiển Hâm uống một ngụm sữa đậu nành để dịu cổ: "Nhớ, nhưng ông chỉ là một giáo viên dạy vẽ cấp hai, bạn bè quen cũng chẳng lợi hại lắm ."

"Khó ." Diệp Thư Quốc thở dài: "Anh nhớ nhung tiền bồi thường đó, tiên lương hiện tại của nuôi gia đình là đủ nhưng bà nội chúng thì khác, giấy tờ nhà đất và tài sản tịch thu năm xưa đều do ông bà nội tích cóp cả đời, thời điểm khó khăn nhất của chúng , Diệp Khánh An còn tiếc đến nửa bát gạo cũng cho bà nội, nếu để Diệp Khánh An dành nuôi cả gia đình bên đó thì bà nội chắc sẽ tức đến ngã bệnh mất."

Diệp Thư Quốc do dự một chút hỏi: "Hôm qua em là tuần phóng viên đến phỏng vấn , thấy chúng nên đề cập đến chuyện báo ?”

Diệp Thiển Hâm im lặng hồi lâu mới cau mày, từ chối: "Không , chuyện liên quan đến chính trị, vốn dĩ chút nhạy cảm, mặc dù cách mạng qua nhưng nhất vẫn nên hạn chế công khai nhắc đến."

Hai em chuyện một hồi vẫn thống nhất , Diệp Thiển Hâm nghĩ mãi, lúc bước văn phòng, đột nhiên nhớ một .

Mạnh Siêu là phó chủ nhiệm văn phòng thanh niên trí thức, khi Diệp Thiển Hâm bất đắc dĩ kết hôn với , tiền quả thật là Mạnh Siêu nhờ đưa thẳng đến tay bà nội họ Diệp.

Mạnh Siêu kẻ lành gì, cô thể dẫm vết xe đổ năm xưa nữa nhưng họ của , Mạnh Ngôn thì vẻ đáng tin cậy hơn...

"Nghĩ gì mà xuất thần thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-54.html.]

Quách Điềm Điềm đến chào hỏi Diệp Thiển Hâm: "Chào buổi sáng, Thiển Hâm, hôm qua tan quên hỏi cô, giám đốc Chu gọi cô đến chuyện gì ?”

Nhìn Quách Điêm Điềm tự nhiên xuống bên cạnh , Diệp Thiển Hâm thấy thiết là bao. "Cũng chẳng gì quan trọng, liên quan đến khoa chúng , là vấn đề cá nhân của ." Diệp Thiển Hâm nhàn nhạt .

Quách Điềm Điềm: "Ôi giời, giờ còn giữ bí mật ? Cô cũng là chúng ở chung một khoa , còn giấu giếm nữa, nếu là chuyện thì để cùng chúc mừng, còn nếu ... chúng cùng nghĩ cách giải quyết."

càng hỏi thì Diệp Thiển Hâm càng trả lời.

Diệp Thiển Hâm: "Dù cũng liên quan đến cô, nếu cô vội thì hãy hỏi giám đốc Chu ."

Quách Điềm Điềm nghẹn lời, giám đốc Chu giải thích với cô , lẽ giám đốc còn chẳng tên là gì.

"Thôi." Quách Điềm Điêm khinh thường cô: "Không thì , chặn họng gì.

Diệp Thiển Hâm : " chỉ phát biểu sự thật thôi chứ ý gì với cô."

Ngô Thúy Bình vẫn luôn cúi đầu vẽ vẽ từ lúc bước đến giờ, cô xoa xoa tai, vẻ vui: "Hai chuyện gì thì ngoài , đây là nơi việc, đừng suốt ngày cãi ồn ào ảnh hưởng đến khác."

 

 

Loading...