Diệp Thư Quốc do dự một lát, thở dài: "Thôi , em , cũng giấu em nữa, thật là tháng tên khốn kiếp Diệp Khánh An đó đến tìm bà nội xin tiên, bà nội tức quá ngất xỉu luôn, khi tỉnh dậy tuy khám nhưng tim phổi ảnh hưởng nên viêm phổi càng nặng."
"Em ngay là lan cảm cúm cũng là lừa em mà." Diệp Thiển Hâm vẻ mặt khó coi: "Anh cả, em nghiêm túc với một chuyện, nhất định đồng ý."
Diệp Thư Quốc hiếm khi thấy vẻ mặt nghiêm túc như khuôn mặt của đứa em gái: "Em , chỉ cần trái với nguyên tắc, nhất định đồng ý."
Diệp Thiển Hâm hít một thật sâu: "Anh cả, rằng em trưởng thành , chỉ là đứa em gái cần che chở đôi cánh, em đến tuổi thể giúp giải quyết vấn đề, vì , em hy vọng nhà chuyện gì, đặc biệt là chuyện của bà nội thì đừng giấu em nữa."
Thực trong lòng Diệp Thiển Hâm vô cùng hiểu rằng đều là vì cho nhưng nếu tránh kết cục bi t.h.ả.m trong tương lai của gia đình thì rõ chuyện trong nhà, đặc biệt là bà nội.
Từ đến giờ cô vẫn cho rằng bà nội tái phát bệnh là do về thành phố, đến nông thôn thăm mưa cho ướt mới dẫn đến nhưng giờ mới hóa còn cả nguyên nhân Diệp Khánh An tức giận.
Nghĩ kỹ , hình như bà nội ngã bệnh cũng trùng hợp là những ngày tiền bôi thường giải ngân.
"Em lớn an ủi." Diệp Thư Quốc im lặng hồi lâu, đột nhiên lên tiếng: "Được, tình hình trong nhà nhất định sẽ giấu em nữa nhưng chuyện Diệp Khánh An em vẫn luôn bài xích..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-53.html.]
Hồi Diệp Thiển Hâm còn nhỏ, thấy con nhà khác cha nên nhịn lén chạy ngoài gặp Diệp Khánh An một , lúc đó cô và Diệp Xuân Yến học cùng một trường tiểu học, ở ngay cổng trường Diệp Khánh An đẩy Diệp Thiển Hâm một bên, thái độ lạnh nhạt bảo cô đừng đến tìm nữa.
Sau chuyện , Diệp Thiển Hâm bao giờ nhắc đến cha nữa, lớn lên thậm chí còn nhắc đến tên Diệp Khánh An.
"Không ." Diệp Thiển Hâm cũng nhớ chuyện hồi nhỏ đó nhưng giọng điệu bình thản: "Bây giờ với em, ông chỉ là một vấn đề cần xử lý thôi, cả, em nghỉ đây."
Trải qua sinh ly t.ử biệt, bây giờ trong lòng Diệp Thiển Hâm chỉ thể chứa đựng những quan tâm, Diệp Khánh An đúng là cha ruột vê mặt sinh học của nhưng thế thì chứ, ông tổn thương bà nội, tổn thương chính , cứ luôn trốn tránh thì chẳng thà phản kích.
Sáng sớm hôm , Diệp Thiển Hâm rửa mặt xong, ngáp bước cửa thì thấy cả đang đợi .
"Hôm qua ngủ ngon hả?" Diệp Thư Quốc đưa cho Diệp Thiển Hâm hai cái bánh trôi nhân đường cùng một cốc sữa đậu nành: "Sắp tám giờ , đường ăn , thì muộn mất."
Diệp Thiển Hâm treo chiếc cặp màu xanh của lên xe đạp của Diệp Thư Quốc, nhận lấy bánh trôi rôi ở yên : "Tối qua lật sách một lát, ngủ muộn hơn bình thường một chút, chỉ đưa em một ngày thôi , đừng đợi em tự nhé."
"Hôm nay tan em tự về , giờ chút chuyện với em."