Tống Phượng Chi dùng chìa khóa mở cửa căn phòng khóa ở phía tây.
"Khụ khu...
Cửa mở , bụi bặm bên trong liền bay lên, Tống Phượng Chi sặc đến nỗi ho khù khụ mãi lâu mới dừng.
Diệp Thiển Hâm vội vàng giúp bà nội vỗ lưng, quạt phủi bụi: "Bà ơi, cháu tự tìm mà, bà cứ về nghỉ ngơi ạ."
Tống Phương Chi ho xong dặn cô bật đèn trong phòng lên, yên tâm dặn dò: "Những thứ của Triêu Tiên thì cháu đừng hòng tìm thấy nhưng hoa cỏ cây cối nhất định là , giá bên bà để hai chum dưa muối, mấy chục cuốn sách cũ còn đều ở bên trái, là cháu cứ đợi đến sáng tìm, ban đêm hại mắt lắm."
Diệp Thiển Hâm , giải thích: "Sáng mai chắc chắn cháu dậy nổi, dậy còn , đây là việc gấp, tìm thấy sớm cũng ."
Tống Phượng Chi thở dài: "Tính cố chấp của cháu y hệt ông nội cháu, nếu cha cháu mà giống ông nội cháu ba phần thì gia đình cũng tan đàn xẻ nghé thế , nó là đứa vô tích sự, năm xưa học vẽ với ông nội cháu thì ba ngày đ.á.n.h cá hai ngày phơi lưới, lúc đó cháu còn nhỏ nên ..."
"Ôi trời ơi bà ơi! Lúc đó em gái còn đời cơ, đừng lúc nào cũng kể chuyện của Diệp Khánh An với em , em gì chứ, bà cứ lo mà về ngủ , nếu bà yên tâm thì cháu ở cùng em gái là mà."
Diệp Thư Quốc đang đ.á.n.h răng thể nổi nữa, bưng chậu đ.á.n.h răng đến cưỡng ép dìu Tống Phượng Chi về phòng.
Diệp Thiển Hâm thấy bà nội nhà, cô mới cầm đèn dầu đến giá sách cẩn thận tìm kiếm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-52.html.]
Những cuốn đều là sách cũ lâu năm bảo quản cẩn thận vài cuốn cùng rách nát thể nữa, Diệp Thiển Hâm tiếc rẻ nên tạm thời để sang một bên, định lát nữa sẽ mang ngoài để xếp .
Cứ lật từng cuốn một, đến khi mí mắt Diệp Thiển Hâm bắt đầu nặng trĩu thì một cuốn họa báo tên là "Đan hạc” vặn rơi xuống giá sách.
Họa báo thời in màu, khi lật cũng màu sắc gì nhưng khó nhất là ở bên trong phần giới thiệu chi tiết ve hình thái, sinh hoạt của sếu đầu đỏ, thậm chí còn cả một đoạn chú thích do ông nội -
Sếu đầu đỏ: Dùng b.út trúc lam chấm màu nâu điểm mắt, dùng nét giữa vẽ tinh tế hình dạng đôi cánh, cổ là quan trọng nhất, dùng phương pháp chấm phá để vẽ tư thế tao nhã cao quý của chúng. Hạc hình thái tao nhã, thần thái phiêu diêu, khi vẽ nên kết hợp tâm trạng với chúng, cảm nhận phong thái của chúng thì mới thể đạt đến sự sinh động về mặt nghệ thuật, thể xem điệu múa dân tộc Triều Tiên để lĩnh hội mối liên hệ giữa sếu và văn hóa dân tộc, từ đó đưa tâm trong tác phẩm.
"Là nó ."
Diệp Thiển Hâm thì thâm, cẩn thận dùng khăn tay lau sạch bề mặt, bọc . Trước khi còn quên ôm theo mấy cuốn sách mới lấy nấy.
"Tìm thấy ?"
Vừa khỏi cửa, Diệp Thiển Hâm thấy Diệp Thư Quốc vẫn đang xổm đ.á.n.h răng.
"Tìm thấy , cả, định đ.á.n.h răng đến tận sáng mai ?"
Diệp Thư Quốc súc miệng ục ục: "Còn vì bà nội yên tâm em nên bảo đợi em."
"Bà nội... bà..." Diệp Thiển Hâm khựng , nhíu mày: "Bệnh viêm phổi mãn tính của bà nội gân đây nghiêm trọng hơn ? Hôm nay thấy bà ho nhiều như , còn lừa em là mấy hôm cảm khỏi."