Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Khu gia đình giáo viên trường trung học 2 gần bốn mươi hộ dân, nhà năm mươi sáu mươi mét vuông vẫn đủ cho hai vợ chồng ở, giờ thì nhà nào cũng vài đứa con, những nhà điều kiện đều chuyển .
Những nhà điều kiện thì đành như nhà Diệp Khánh An, tiếp tục chen chúc trong căn nhà nhỏ, sử dụng bếp chung, nhà vệ sinh chung, ngày thường phơi quần áo cũng khô .
Diệp Khánh An thở dài, chút bất lực: "Mấy năm khi họ ở nhà công cộng, cô còn bảo ở đây lắm, với rằng ở cùng hạnh phúc, cô đổi nhanh quá , trở mặt nhanh như trở bàn tay!"
" trở mặt nhanh như trở bàn tay hả?" Lữ Mộng Nga tức đến đỏ cả mắt.
"Bây giờ thể so sánh với mấy năm ? Anh thèm ngôi nhà lớn của họ ? À hiểu , thiên vị , thiên vị con của vợ , năm đó tính toán chuyện là vợ, đó gả cho sinh con cho , còn hơn tám tuổi, bây giờ đối xử với như , thấy còn gì ?"
Thấy vợ , Diệp Khánh An chút đành lòng: "Được , đừng để hàng xóm cho, cả nhà ở cùng bình an hạnh phúc là quan trọng nhất, còn những thứ khác đều là vật ngoài , ngôi nhà của họ mấy chục năm , còn nước máy, gì mà thèm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-49.html.]
"
Lữ Mộng Nga lau nước mắt, liếc ông : "Bây giờ thấy vật ngoài mới hạnh phúc, mặc kệ, tìm xin tiền, nếu thì đòi ngôi nhà, chúng ở cũng , bán cũng đổi một căn nhà hơn.
"
Diệp Khánh An gãi mái tóc bạc: " liên lạc trực tiếp với bên để xin , cố gắng nhận trực tiếp nhưng mà! xin tiền bù đắp của , bà tức đến mức đuổi khỏi nhà, dù thì bà cũng là đẻ của , đến lúc đó tiền bù đắp chúng cũng đưa một ít cho bà.
"
Lữ Mộng Nga dữ dội hơn: "Sao thể cho ? Thư Lương sắp học , Xuân Yến bên , cho nó học quốc họa, học đến cuối cùng thì đoàn văn công, nó còn ôn thi để học viện mỹ thuật, những thứ đều cần tiền, cho dù là ruột thì cũng xét đến tình hình thực tế, chúng thể cho bao nhiêu?"
"Ai con !" Diệp Xuân Yến vốn đang ở trong nhà giả vờ thấy thì đẩy cửa bước , tức giận ôm bảng vẽ trong lòng: "Tuần con gửi bài họa đến đoàn văn công , nhất định thể .
"
Bên cạnh, Diệp Thư Lương đang ăn kẹo đột nhiên bẻ bẻ ngón tay: "Chị, chị gửi hai năm , đây là thứ! là thứ tám ? Oa oa, em đếm đúng , em đếm !"