*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
"Sống cuộc sống của thôi, ngày nào cũng chỉ so sánh với khác, nếu vui thế thì em hãy lấy Hồ Tuấn Khanh .
" Diệp Thư Quốc trừng mắt cô , bắt đầu đổ nước thùng.
Lưu Trân trợn mắt: "Thôi , bụng to như thể nhét cả Na Tra trong , còn lười c.h.ế.t sống ! "
Nghĩ nghĩ , Lưu Trân vẫn thấy chồng là nhất, nghĩ đến việc sắp dùng nước máy, cô vui vẻ theo Diệp Thư Quốc chở nước về nhà.
Cơn mưa chiều hôm qua kéo dài đến nửa đêm, hôm nay trời hửng nắng, trong khu gia đình giáo viên của trường trung học 2 thành phố, bộ chăn màn bày ngoài để phơi.
Lữ Mộng Nga cầm chổi lông gà , đập chăn màn nhà đang phơi: "Phơi cả ngày, tối đến vẫn thấy mùi.
"
Một bé gầy gò bốn năm tuổi lẽo đẽo theo Lữ Mộng Nga, ré lên nhảy bổ lên chăn màn, ha ha nhảy lên: "Ôi, vui quá, con nhảy thêm nữa.
"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-48.html.]
"Diệp Thư Lương!" Lữ Mộng Nga giận dữ xách bé lên, hét về phía ngôi nhà lưng: "Diệp Khánh An, thể đừng một hai tan tầm về là nghịch mấy cục đá vỡ đó , qua đây dỗ con !"
Lữ Mộng Nga hét ầm lên, lúc Diệp Khánh An mới thảnh thơi , ông ôm con trai lòng: "Thư Lương ngoan nhà tìm chị chơi, đừng phá .
"
Diệp Thư Lương lè lưỡi với Lữ Mộng Nga, đá chân chịu: "Không, , , con chơi, trong nhà bé tí, chỗ nhảy, a a a, con chơi chơi! "
Lữ Mộng Nga chọc cho càng thêm bực : "Diệp Thư Lương! Con thôi ! Nếu nhà thì xem dùng chổi lông gà đ.á.n.h m.ô.n.g cháu!"
"A a a cứu mạng——Bố cứu con!"
Diệp Thư Lương hét trốn lưng Diệp Khánh An, đáng tiếc tay Lữ Mộng Nga nhanh hơn, đập .
Hai là vợ chồng nửa đường, sinh con muộn, thể thật sự đ.á.n.h con đau nhưng chỉ một cái vỗ nhẹ của Lữ Mộng Nga, Diệp Thư Lương như trời sập.
"Hu hu hu, cứu mạng, cứu mạng, Quán m Bồ Tát Phật Tổ ơi cứu con, đ.á.n.h đuổi kẻ !"
Một lúc , tiếng khiến nửa khu nhà công chức .
Diệp Khánh An thấy đành lòng, một tay bế con trai nhà, Lữ Mộng Nga cũng thu quần áo trong ánh mắt của , cúi đầu về nhà.
"Cô đ.á.n.h nó gì, chúng đều là giáo viên, chẳng lẽ hiểu rằng con cái cần dạy ?" Diệp Khánh An chất vấn vợ nhét miệng con trai nửa cái kẹo lạc.
Lữ Mộng Nga khoanh tay, lạnh: "Vâng, giờ đổ cho dạy con, , vì sinh con cho , nghỉ việc ? Hơn nữa, chúng theo ở cái nơi xập xệ , còn Diệp Thư Quốc với Diệp Thiển Hâm thì ở ngôi nhà lớn của , còn chút lương tâm nào ?"