*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Trịnh Ái Quốc cũng khiêm tốn : "Phải, biển học vô bờ, mặc dù và Quách Điềm Điềm vẫn thi đậu cấp ba nhưng chúng vẫn luôn học tập, bây giờ xem chúng mới là cần đồng chí Diệp Thiển Hâm chỉ bảo.
"
Quay Quách Điềm Điềm, nụ khuôn mặt cô tắt ngúm, cô cúi đầu, thêm gì.
Ban đầu Ngô Thúy Bình nghĩ Diệp Thiển Hâm cũng như Quách Điềm Điềm, đều là những gì, gia đình sắp xếp đây để biếng, vì ấn tượng gì với cô gái trẻ mới đến , bây giờ thấy cô năng lực, thái độ của cô đổi nhiều.
Ngô Thuý Bình: "Bây giờ nhà máy đang chịu trách nhiệm thiết kệ trang phục cho một nhóm nhảy c*̉a đoàn văn công, vì vũ đạo mới chỉ được ̣nh vào tháng trước nhưng chương trình múa Trung thu tháng tới sẽ phải dùng đến, lãnh đạo rất coi trọng buổi biểu diễn lần này, vì vậy thời gian gấp rút mà nhiệm vụ lại nặng nề, có thời gian để dẫn cô làm quen với công việc, cô cố gắng thích nghi cho nhanh nhé nhưng thấy cô có năng lực, nếu cô cố gắng thì sẽ có vấn đề gì lớn .
"
"Vâng, sẽ cố gắng.
" Diệp Thiển Hâm dừng lại một chút, lại hỏi: "Trang phục nhóm nhảy? Trước đây từng theo ông nội tham gia chương trình múa ở quận, phải chỉ cần làm theo mẫu trang phục c*̉a dân tộc ̣a phương là được ?"
Hỏi đến vấn đề này, sắc mặt Ngô Thuý Bình trở nên nặng nề, lo lắng ngồi xuống: "Ừ, vấn đề chính là chúng hiểu rõ vũ điệu của Triều Tiên lắm, hơn nữa, phía yêu cầu phải có ý tưởng mới mẻ.
"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-44.html.]
Mặc dù nơi đây gần Bắc Kinh nhưng dân tộc Triều Tiên vẫn nghiêng về phía Đông Bắc nhiều hơn, bình thường c*̃ng ít ai học, nhiệm vụ đột ngột này thực sự khiến mọi người kịp trở tay.
" đã ghi nhớ, khi về nhà sẽ nghiên cứu thêm sách xem có gì có ích .
" Diệp Thiển Hâm nghiêm túc nói.
Ngô Thúy Bình xong chỉ khẽ ừ một tiếng, để tâm, dù cô cũng Quách Điềm Điềm mấy lời xã giao ít .
Buổi chiều trôi qua nhanh, đến giờ tan , Diệp Thiển Hâm Ngô Thúy Bình đang cúi đầu bên cửa sổ để sách, định kiềm hỏi xem cô ý tưởng mới nào thì Quách Điềm Điềm kéo .
"Suỵt, đừng phiền tổ trưởng Ngô, để chị tĩnh tâm suy nghĩ , chúng .
" Diệp Thiển Hâm Quách Điềm Điềm kéo ngoài.
"Cô , bản thiết kế tổ trưởng Ngô nộp lên trả về ba , nếu là màu đỏ trắng phối với quá lòe loẹt thì là kiểu thêu quá phức tạp , chung là phiền phức lắm, chúng nhất nên né tránh.
"
Diệp Thiển Hâm nhíu mày: "Tại né, dù chúng cũng là một phòng ban nên cùng động não.
"
“Chắc chắn cô mới ?" Quách Điềm Điềm Diệp Thiển Hâm bằng ánh mắt cảm thông sâu sắc, dùng giọng điệu của để dạy dỗ: "Chuyện mà chính là công của lãnh đạo, thì là của chúng , tinh thần trách nhiệm như , cô chỉ thiệt thôi.
"