*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Diệp Thư Quốc vốn cảm thấy ý kiến tệ nhưng Diệp Thiển Hâm , cũng gật đầu: "Anh nhất nên lo nhiệm vụ tổ chức giao phó , chúng thể tự nghĩ cách.
"
"Hôm nay xảy chuyện, cũng nên về báo cáo, chuyện cũng tiện thể đưa hai về, mất thời gian.
" Mạnh Ngôn đến cạnh xe, tiện tay mở cửa xe phía , hiệu họ qua.
"Vậy .
" Diệp Thư Quốc đáp , định qua thì Diệp Thiển Hâm kéo .
Diệp Thiển Hâm : " chúng chỉ là dân bình thường, xe quân dụng e rằng quá mức, vẫn nên về , hôm nay cũng khá mệt, đường còn bộ một đoạn nữa, trực tiếp đến nhà ông Hoàng nghỉ ngơi.
"
Mạnh Ngôn quan sát Diệp Thiển Hâm, tay nhẹ nhàng gõ lên cửa xe: "Mệt thì thể ngủ xe mà.
"
Diệp Thiển Hâm: "! "
Đây đúng là khó từ chối!
"Xe quân dụng vốn là phục vụ nhân dân, hơn nữa hôm nay cô giúp đỡ nhiều, gì thể .
" Mạnh Ngôn bổ sung thêm.
" .
" Tiểu Triệu vội nên lời mà gật đầu: "Đồng chí Diệp, hôm nay chúng cũng duyên, lúc đều nghĩ may mà khi đó đ.â.m cô một cái, ôi , đúng, lỡ lời , tóm thì cô đừng để ý, lái xe vững, cô cứ ngủ tự nhiên.
"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-35.html.]
"Tiểu Triệu.
" Mạnh Ngôn nhướng mày: "Đi lấy hồ sơ của đồng chí Diệp.
"
"Vâng, ạ.
"
Diệp Thiển Hâm ngạc nhiên về phía đó, cô gần như quên mất chuyện về lấy hồ sơ, còn Mạnh Ngôn thể nhớ.
Mạnh Ngôn buông tay khỏi cửa xe, Diệp Thiển Hâm: "Chúng chờ qua, lên xe .
"
Diệp Thiển Hâm dừng một chút, cuối cùng chịu đôi chân mệt mỏi, gật đầu cùng Diệp Thư Quốc hàng ghế xe.
Trên đường về, Tiểu Triệu lái xe vững nhưng nửa đầu đường đất vẫn chút xóc nảy.
Diệp Thiển Hâm chống cằm bên ngoài cửa sổ, những tán cây nhấp nhô trải dài, mái tóc cô phủ trong ánh hoàng hôn như phủ một tầng sương vàng nhạt.
Mạnh Ngôn cũng ngoài cửa sổ nhưng ánh mắt dừng ở kính chiếu hậu.
"Đồng chí Diệp, đầu óc lắm, những lời nãy nếu gì , mong cô đừng để bụng.
" Tiểu Triệu lái xe xin Diệp Thiển Hâm.
"Không .
" Diệp Thiển Hâm day day cằm: " vốn quên , nếu gặp , cũng nhớ nổi vẫn còn chuyện , nếu thì những đồng chí bên còn chịu khổ nhiều ngày.
"
Nghĩ cảnh tượng những đó lúc vì ở bên quá lâu mà thiếu oxy dẫn đến tổn thương tim phổi, khi lên đến mặt đất thì sắc mặt đều tím tái, trong lòng Diệp Thiển Hâm khỏi c.h.ử.i thầm Nghiêm Vệ Đông hai tiếng.
Diệp Thư Quốc hừ lạnh một tiếng: "Tên Nghiêm Vệ Đông đúng là gì, vì tiền đồ của mà mấy chuyện hại hại .
"