Thập Niên 70: Pháo Hôi Tình Đầu Thức Tỉnh Phản Kích - Chương 314

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:54:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lúc đầu Diệp Minh Ngọc còn mơ hồ nhưng khi đến cái tên Lục Nhuận Lan, cô lập tức hiểu , đồng thời cũng ngây .

Có lẽ là nước quá nhiều, Diệp Thiển Hâm rõ mặt chị Hai.

Cô chớp chớp mắt, hốc mắt khô khốc nhưng ý định nhưng, Diệp Minh Ngọc ở phía đối diện rơi hai hàng nước mắt.

"Em, em kể rõ cho chị ." Diệp Minh Ngọc lau nước mắt, lên tiếng.

"Được."

Sau đó Diệp Thiển Hâm kể chuyện một cách rõ ràng.

Rất lâu lâu , nước trong nồi sôi lên, đồ ăn cũng mang lên, cuối cùng Diệp Minh Ngọc cũng lên tiếng.

"Hâm Hâm, em nghĩ thế nào."

Diệp Thiển Hâm thở dài: "Em suy nghĩ cả tuần , chị hai, nếu em nhận bà , em nhất định sẽ liên lạc với chị ngay khi chuyện nhưng... nhưng em .

Diệp Minh Ngọc nhíu mày, đó cũng thở dài.

Em gái là lương thiện, mềm lòng, hơn nữa, đối với sinh bỏ rơi , lẽ hận thù gì, chỉ sự thờ ơ.

Diệp Thiển Hâm tiếp tục : "Em suy nghĩ cả tuần , nếu bây giờ bà nhận em, thậm chí nhận cả chị, em đương nhiên thể chấp nhận nhưng mức độ chấp nhận cũng chỉ giới hạn ở việc gọi bà một tiếng những ngày lễ tết, qua như , đây là cách gần gũi nhất mà em thể nghĩ , dù thì...

thì tình cảm của cô với cũng sâu đậm.

Hơn nữa, cho dù năm đó Lục Nhuận Lan bệnh, lý do đến gặp họ nhưng cô cũng thể hiểu , Lục Nhuận Lan giao con cho bà nội nhưng liên lạc với bà nội lấy một .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-314.html.]

Diệp Minh Ngọc gật đầu: "Chị hiểu em, Hâm Hâm, em cứ theo suy nghĩ trong lòng , theo quyết định mà em thích và cho là đúng là ."

"Đối với cả và chị, đúng là tình cảm với bà , đặc biệt là cả nhưng đối với chị, tất cả chúng đều hiểu, điều công bằng với em nhất, chuyện năm đó, em cũng là tổn thương nhiều nhất."

Diệp Thiển Hâm cúi đầu, mũi cay.

Lúc đó cô là Lục Nhuận Lan nhưng , nhưng bây giờ, chị gái thấu hiểu, cô cảm giác rơi nước mắt.

"Ăn cơm chị."

Diệp Thiển Hâm cho một nửa rau và thịt nồi, dùng thìa khuấy nhẹ.

Diệp Minh Ngọc gật đầu: "Được, chúng ăn cơm , tối nay sẽ chuyện .

Sau một ngày thích nghị, tối đến khi hai chuyện , đều trở nên bình tĩnh và thản nhiên hơn.

Diệp Minh Ngọc hiểu Diệp Thiển Hâm, đương nhiên cũng thể hiểu Lục Nhuận Lan, chỉ là một khúc mắc giữa cô và Lục Nhuận Lan, lẽ vẫn cần thời gian để xóa bỏ.

Suy nghĩ hồi lâu, Diệp Thiển Hâm quyết định, gặp Lục Nhuận Lan, cô sẽ chủ động chuyện.

Đến tối chủ nhật, đến giờ trở trường.

Diệp Minh Ngọc vẫn đưa Diệp Thiển Hâm đến trường như thường lệ, đó cùng dạo trong trường.

"Hâm Hâm, em xem, hôm nay chúng thể gặp bà ?”

Hỏi xong câu , Diệp Minh Ngọc chút ngượng ngùng: "Thật , chị cũng gặp bà lắm, chỉ là... chỉ là... dù cũng gặp lắm, Hâm Hâm, em đừng để ý."

Diệp Thiển Hâm : "Chị Hai, em thể gặp nhưng nhất định yêu cầu chị cũng gặp, đây là chuyện đương nhiên mà."

 

 

Loading...