Thập Niên 70: Pháo Hôi Tình Đầu Thức Tỉnh Phản Kích - Chương 306

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:54:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Trời ơi" Cố Mộng nhịn cảm thán: "Anh đây là già mà nở hoa , yên tâm yên tâm, em sẽ trợ giúp ."

Cố Mộng chuẩn xong khi hẹn với trai, chỉ chờ đến ngày hôm , sẽ cùng trai triển khai thế công, ngờ, sáng hôm , đường học, Cố Mộng thấy Cố Thiên Phong vội vã chạy tới.

Cố Thiên Phong: "Mộng Mộng, trường chút việc đột xuất, chiêu qua đó."

"Gấp thế ??" Cố Mộng ngạc nhiên.

"Ừ, để tiền trong cặp em , còn mấy cái phiếu nữa, nếu cần thì cứ với gia đình."

"À đúng !" Cố Thiên Phong đột nhiên đầu: "Chuyện với em tối qua vẫn còn tính, chỉ là đợi đến đến thăm em mới tiếp, em đừng sợ."

"Biết rôi." Cố Mộng , chút nỡ: "Vậy gặp nhé, nhanh ch.óng xong việc vê thăm em nhé."

"Ừm ừm.

Sau khi Cố Thiên Phong rời , Cố Mộng mới thở phào nhẹ nhõm.

Thực , cô cũng căng thẳng.

Ngày hôm Khương Quốc Vũ mới gia đình đưa đến trường.

Khương Đống Lương vẫn còn do dự.

Khương Đống Lương: "Tiểu Vũ, thực chú thể giúp cháu tìm nhà tập thể nào đó gần trường, chú và thím của cháu chuyển đến đó, chăm sóc cháu hai tháng, cháu thấy thế nào?"

Khương Quốc Vũ vui: "Chú ơi, giờ cháu là đứa trẻ lớn , cần chăm sóc nữa , chú thấy cháu khả năng tự chăm sóc bản ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-306.html.]

"Thằng bé , lên cấp ba là thấy ghê gớm lắm roi lúc nhỏ nhè, nửa đêm sợ bóng tối nhất định tìm chú ngủ cùng ." "Chú!! Đừng nhắc chuyện hồi nhỏ của cháu nữa, cháu thực sự lớn ."

"Đã lớn ?"

Khương Đống Lương bật : "Được , để chú xem xem, Tiểu Vũ nhà chúng lớn đến mức nào ?"

Nói rôi, Khương Đống Lương định giống như hồi nhỏ, định bế Khương Tiểu Vũ lên, xem cao thêm bao nhiêu, béo thêm bao nhiêu.

Bây giờ Khương Quốc Vũ hổ, thế nào cũng cho Khương Đống Lương bế .

Một lớn một nhỏ đuổi trong nhà một lúc lâu, cho đến khi Lục Nhuận Lan cửa, ngắt lời họ.

Lục Nhuận Lan: "Được , dù Tiểu Vũ cũng là trẻ vị thành niên , cũng thể nể mặt nó đúng , em môi trường của Học viện mỹ thuật, tệ, cứ để Tiểu Vũ đến ở , đến lúc đó nếu yên tâm thì chúng thường xuyên đến thăm nó ?"

Khương Quốc Vũ ôm lấy cánh tay của Lục Nhuận Lan: " đúng, vẫn là thím hiểu cháu, thím là thím ruột, chú là chú họ."

Khương Đống Lương: "... Hai ."

Nghĩ ngợi hồi lâu, Khương Đống Lương vẫn gật đầu: "Được , đến lúc đó chú và Lan Lan sẽ thường xuyên đến thăm cháu”

"Được ?" Khương Đống Lương ẩn ý vê phía bé: "Chú cháu lớn , cháu thể hiện dáng lớn, ở trường học hành cho , đừng để chú và thím thất vọng, còn cha cháu, bọn họ đều ở nơi khác, đến lúc đó nếu cháu học hành , chú và thím cũng mặt mũi, đây chính là đứa trẻ do chúng nuôi lớn."

Khương Quốc Vũ nhún vai, vẻ lớn: "Cháu ."

Hẹn xong thời gian đến trường, Khương Quốc Vũ ăn cơm xong thì nghỉ .

Đợi Khương Quốc Vũ rời , Khương Đống Lương mới , quan tâm Lục Nhuận Lan.

"Lan Lan, nãy ở ngoài, em khỏe ."

 

 

Loading...