đến khi lớn hơn một chút, Diệp Thiển Ham cũng hiểu .
Lục Nhuận Lan trở về để gì? Trở ve để mấy đứa con của chồng ngoại tình đây ? Hay là để đưa một trong ba đứa con của họ ?
Bà là phụ nữ, vì chăm sóc con cái nên việc , nhà đẻ cũng đáng tin cậy .
Cuộc sống của bà còn đảm bảo, nếu mang theo con cái , cuộc sống sẽ càng khó khăn hơn, còn bằng để bọn trẻ ở bên bà nội Diệp.
Bà cần trở vê, thậm chí lựa chọn rời là quyết định lợi nhất.
đôi khi Diệp Thiển Hâm cũng sẽ oán trách.
Đi thì , tại nhiều năm như , đến một lá thư cũng gửi về?
Cho dù tình cảm với thì cũng tình cảm với Diệp Thư Quốc do bà một tay nuôi lớn ?
Chỉ là Diệp Thư Quốc bao giờ oán trách.
"Sao tự nhiên nghĩ đến chuyện ?" Diệp Minh Ngọc hỏi.
"Cũng gì, chỉ là..."
Diệp Thiển Hâm thở dài: "Vừa nãy gặp một phụ nữ học vẽ tranh quốc họa, hiểu thấy chút quen thuộc, lẽ là vì đột nhiên đổi chỗ ở nên em quá nhạy cảm."
Diệp Minh Ngọc : "Thực , lúc chị mới đến Bắc Kinh, quen ai, chị cũng từng nghĩ đến chuyện nhưng bà chọn sống cuộc sống của riêng thì chúng cũng cần phiên nữa."
"Huyện thành, còn nhà họ Diệp, đối với bà mà đều là nơi đau lòng, những phụ nữ gặp chuyện như thể mạnh mẽ vượt qua, nhưng những phụ nữ thì , chị cũng ép buộc bà , vì , vẫn nên để cho một gian tưởng tượng ."
Diệp Thiển Hâm im lặng chị hai xong, đột nhiên, một chút oán trách vẫn luôn tôn tại trong lòng cô cũng tan biến.
"Vâng, chị hai, chúng thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-299.html.]
" Ben .
"Thím, bức tranh của chị Diệp nãy lắm, con chị ay cũng , suốt đường cháu chuyện cũng thấy phiền, còn giúp cháu chuyện nữa.
Suốt đường Khương Quốc Vũ lải nhải ngừng: " , đợi cháu về sẽ tìm giúp xem, một trang bìa tạp chí là do chị vẽ."
"Lan Lan, em đang nghĩ gì ?”
Người đàn ông bên cạnh là đầu tiên phát hiện Lục Nhuận Lan tập trung, nhẹ giọng hỏi.
Lục Nhuận Lan bừng tỉnh, ngẩn , đó mới lắc đầu: "Không gì, em đang nghĩ lát nữa chúng ăn ở ."
"Đi ăn mì xào tương !" Khương Quốc Vũ giơ tay lên: "Chú hai, chú hai, cháu ăn mì xào tương.
"
Khương Đống Lương chọc trán Khương Quốc Vũ: "Được, ăn mì xào tương, đứa trẻ , một bát mì mà xem kìa, thèm ch** n**c miếng."
Lục Nhuận Lan họ đùa giốn, trong đầu chìm suy nghĩ.
Vừa nấy...
Thực trôi qua nhiều năm như , bà sớm quên mất dáng vẻ của đó, thậm chí khi thấy họ "Diệp", bà cũng nghĩ đến gia đình đó nữa.
Trên thế giới quá nhiều họ Diệp, từ huyện đến cũng ít họ Diệp, thể trùng hợp như .
cảm giác mà đứa trẻ đó mang cho bà quá đặc biệt, gân gũi một cách khó hiểu, cũng thấy quen thuộc một cách khó hiểu.
Đứa trẻ Minh Ngọc bây giờ chắc cũng trạc tuổi cô Diệp .
Còn đứa trẻ , cũng đặt tên là gì.