Thập Niên 70: Pháo Hôi Tình Đầu Thức Tỉnh Phản Kích - Chương 295

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:54:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tôn Xảo Lệ: "..."

Diệp Thiển Hâm khẽ , Cổ Hưng Quốc, từ từ : "Vạn nhất ai đưa, thể là em tìm chỗ, nếu biên tập Cổ mệt, ngoài xem thử."

Cổ Hưng Quốc gật đầu: " cũng mới nghĩ , nãy chỉ lo nhắm mắt dưỡng , cô quen ai, ."

Tôn Xảo Lệ ở bên cạnh trợn trắng mắt: "Thật là hết nổi, quan hệ gì mà che chở thế, là học sinh nam học sinh nữ ."

Lưu Thành vẫn luôn gì nhíu mày: "Đồng chí, tích đức chút , còn là học sinh, cô cũng coi là học cao , năng bóng gió dễ gây hiểu lầm."

"Hừ.

Tôn Xảo Lệ trợn trắng mắt nhưng vẫn tiếp.

Trước đó Diệp Thiển Hâm trò chuyện với Cổ Hưng Quốc, đại khái cũng lai lịch của hai .

Lưu Thành năm nay hai mươi tuổi, là công nhân kỹ thuật trong nhà máy ô tô, năng khiếu về sửa chữa ô tô.

Tôn Xảo Lệ mười tám tuổi, vẻ như mới nghiệp lâu nhưng vì năng khiếu về toán học nên trường coi trọng cô , thêm đó cha đều là nhân viên của sở giáo d.ụ.c nên trực tiếp cử đến Bắc Kinh.

Còn Khương Quốc Vũ vẫn đến, giống như Diệp Thiển Hâm, đều học quốc họa, là quán quân của bảng thi thiếu niên.

Trong những , gia cảnh của Tôn Xảo Lệ là nhất, chẳng trách khi chuyện cô hề khách sáo.

Chỉ là cô ác cảm lớn như với một học sinh, quả thực là quá hẹp hòi.

Lần đầy năm phút, Cổ Hưng Quốc dẫn một mười lăm tuổi mặc đồng phục học sinh lên xe.

"Đến đến , đúng là để Tiểu Diệp trúng, cha đứa trẻ đưa đến tận cửa ga nhưng nó đường tiếp."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-295.html.]

Cổ Hưng Quốc giúp Khương Quốc Vũ cất hành lý.

"Ngồi sang bên cạnh ." Cổ Hưng Quốc chỉ chỗ trống bên cạnh Diệp Thiển Hâm: "Chị cũng học quốc họa giống cháu, hai đứa thể chuyện hợp ."

Diệp Thiển Hâm thuận thế gật đầu: "Đến đây ."

núp lưng Cổ Hưng Quốc mím môi, gì, ngược chỉ hai chỗ trống cách Diệp Thiển Hâm một lối .

"Cháu thể ngôi đây ?"

Giọng bé còn non nớt nhưng ngữ khí kiên quyết.

Diệp Thiển Hâm tưởng bé thích ở một nên gật đầu nhưng cô còn kịp gì, Tôn Xảo Lệ phía phá lên.

Tôn Xảo Lệ: "Đưa mặt cho tát , hừ, cũng đồng ý mới , tuổi còn nhỏ, đến muộn nhất, còn kiêu ngạo như thể là ai...

Lời cô với Diệp Thiển Hâm, khiến Khương Quốc Vũ vẫn bước xã hội chút bối rối.

Khương Quốc Vũ chút bất lực Diệp Thiển Hâm, Diệp Thiển Hâm tiên , đó mới : "Bạn học Khương Quốc Vũ, em sang bên cạnh , đừng để ý đến một sủa bậy."

Khương Quốc Vũ sửng sốt, cũng theo.

Cậu bé gật đầu, lời cảm ơn, đó ôm cặp sách ngoan ngoãn tới.

Tôn Xảo Lệ cũng trừng mắt : "Cô mắng ai đấy? Có chuyện ?"

"Ai sủa bậy thì mắng đó."

"Cô... ôi!" Tôn Xảo Lệ hét lên một tiếng, đau đớn ôm lấy mắt cá chân: "Cậu cố tình giãm ?

Khương Quốc Vũ đảo mắt tinh ranh: " cố ý, lối dùng để , cũng để ý thấy chân cô ở , thím , thật xin ."

 

 

Loading...