Diệp Xuân Yến khổ, tiếp tục : "Không tin tưởng , mà là bên em xảy chuyện ."
Sau đó, Diệp Xuân Yến kể chuyện của cho Nghiêm Vệ Đông.
"Vệ Đông, em gọi điện ve nhà , cũng em đấy, bà chỉ mong em đưa em trai đến đây, cùng chăm sóc, em việc , bà mặc kệ em luôn."
"Vệ Đông, bây giờ em chỉ còn thôi."
Diệp Xuân Yến tràn đây mong đợi nguyện vọng của : "Vệ Đông, nhất định đợi em, em hỏi , nhiêu nhất chỉ ở trong trại tạm giam một thời gian, hơn nữa khi em ngoài, em vẫn thể nơi khác tìm việc."
Diệp Xuân Yến nhiều như , Nghiêm Vệ Đông ở đầu dây bên vẫn im lặng.
"Vệ Đông? Sao gì thế?"
Một lúc lâu , Nghiêm Vệ Đông mới đột nhiên lớn: "Xuân Yến , thế thì thấy chúng đừng nên qua nữa, cũng hiểu cho cha em, dù đều dễ dàng, em xem bây giờ vất vả lắm mới kiếm chút tiền, định sống những ngày tháng , bây giờ em như , là liên lụy ?”
Diệp Xuân Yến chỉ cảm thấy m.á.u như đông , giống như dội một gáo nước lạnh đầu.
"Vệ Đông, thể như , em ?"
"Em thì , tuy rằng lấy lương của em nhưng đó em vẫn còn nợ tiền , coi như chúng huề , chúng hợp , thật đấy."
Nghiêm Vệ Đông tuy đây vẫn luôn hứa hẹn với Diệp Xuân Yến nhưng đó cũng là dựa tiên đề Diệp Xuân Yến việc , thể thành phố.
Bây giờ cách kiếm tiền, đợi thêm hai năm nữa, khi cảnh chung nứới lỏng, tiền của chỉ thể ngày càng nhiêu, thể nào ở cùng với một phụ nữ việc , điều kiện gia đình như Diệp Xuân Yến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-293.html.]
Nghiêm Vệ Đông: "Thôi , còn việc, đừng gọi điện đến thôn tim nữa."
"Không , ..."
Diệp Xuân Yến còn kịp hết câu, dây bên còn tiếng động.
Cán bộ công an cầm lấy ống trong tay Diệp Xuân Yến, trong lòng cô cũng trống rỗng khó chịu.
Sao cô biến những ngày tháng thành như thế chứ?
Đến ngày Bắc Kinh, Diệp Thiển Hâm cùng đoàn.
Ngoài Diệp Thiển Hâm là quán quân cuộc thi vẽ , còn một học sinh do trường cấp ba huyện cử , cùng hai nam đồng chí do thành phố cử , mấy cùng xe khách đến Bắc Kinh tại bến xe đường dài.
Mạnh Ngôn xách vali chuẩn cho Diệp Thiển Hâm xuống, đưa cô đến cửa ga.
"Đến nơi thì gọi điện cho , nhớ đến tìm chị hai, sáu bảy giờ tối em mới đến nơi, trời tối , nhất định chú ý an ."
"Vâng, chị hai đang ở ga chờ đón em/
"Nếu ở ký túc xá của trường quen, thể thuê nhà ở gần đó, đừng vì tiền mà để thiệt thòi, đồ đạc ở Bắc Kinh đắt hơn ở đây nhiều, cân mua gì thì cứ mạnh dạn mua."
Diệp Thiển Hâm bật : "Thế ở Bắc Kinh nhiều năm như mà lương vẫn tăng là bao?"
Mạnh Ngôn: "Nếu thể cưới em vợ, đừng đến lương, tiên mừng tuổi từ nhỏ cũng để dành, đều để cho em."
"Anh chỉ cho em vui thôi." Diệp Thiển Hâm đẩy Mạnh Ngôn.