Sắc mặt Diệp Xuân Yến kém, dường như cả đêm ngủ, mí mắt một mảng thâm quang, trông sức sống, khi còn đầu cầu xin Phùng Khinh Ca điều gì đó.
Đáng tiếc, Phùng Khinh Ca chỉ lắc đầu, lạnh lùng .
Diệp Thiển Hâm cô rơi nước mắt lên xe, cũng hạ cửa sổ xuống, nhàn nhạt : "Đi thôi, đưa về nhà ."
"Vâng."
Tiểu Triệu đưa Diệp Thiển Hâm về nhà, giúp chuyển đồ lên lầu, lúc mới rời .
Còn Diệp Thiển Hâm thời gian, xuống lầu đạp xe, đến nhà Diệp Thư Quốc.
Lưu Trân m.a.n.g t.h.a.i gần sáu tháng, hình chút nặng nề, lúc mở cửa thấy là Diệp Thiển Hâm, còn chút kinh ngạc.
Lưu Trân: "Sao giờ đến đây, hôm nay ?"
"Cho em nghỉ thêm mấy ngày, khi em đến thăm bà nội và chị dâu."
Diệp Thiển Hâm , bụng bầu nhô cao của Lưu Trân: "Chị dâu, chị nhất định chú ý giữ gìn sức khỏe, đợi qua thời gian nữa tiện thì bảo trai thuê một giúp việc vê nhà."
Lưu Trân gật đầu: "Yên tâm , chuyện trong nhà em cần lo lắng, ở ngoài học hành cho , sự nghiệp của là bọn chị vui ."
"Tính thời gian, lúc em vê cũng kịp lúc đứa trẻ chào đời."
Lưu Trân hít một : "Không là Bắc Kinh học hai tháng , lâu thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-292.html.]
Diệp Thiển Hâm giải thích: "Học xong em đến tìm Mạnh Ngôn, nếu thuận lợi, lúc ve kịp gặp đứa trẻ ."
Lưu Trân lo lắng: "Em theo quân ngũ ? Chị Mạnh Ngôn miền Nam, hai năm nay tình hình ở đó định, nơi tranh chấp giữa hai nước, dễ xảy xung đột, lúc em theo Mạnh Ngôn cũng yên tâm ?”
"Không , em ở trong khu gia đình quân đội, theo tiên tuyến." Diệp Thiển Hâm đẩy cửa phòng trong: "Bà nội, dạo sức khỏe của bà thế nào?"
Bà nội Diệp ở phòng trong sớm thấy lời Diệp Thiển Hâm, nhíu mày định gì đó nhưng , chỉ vỗ vỗ mu bàn tay của đứa cháu gái nhỏ.
Tống Phượng Chi: "Bà khỏe lắm, cháu ở ngoài, đừng lo lắng cho nhà cửa, cứ yên tâm việc của là , ?"
Diệp Thiển Hâm gật đầu: "Cháu hiểu mà bà."
Một nhà chuyện cả buổi chiều, đợi đến tối Diệp Thư Quốc về nhà, cùng ăn một bữa cơm, Diệp Thiển Hâm mới vê.
Cục công an.
"Alo, Vệ Đông, dạo tình hình của thế nào?"
Đầu dây bên , Nghiêm Vệ Đông kiếm một khoản tiền, tâm trạng : "Xuân Yến, tháng em lĩnh lương thì cứ gửi cho nhé, tiện giải thích với em qua điện thoại, tóm tương lai của chúng nhất định sẽ , định tháng sẽ xin về thành phố nữa, đến lúc đó chúng thể tìm một căn nhà ở thành phố."
Vì chuyện gian lận nhờ khác vẽ hộ mà Diệp Xuân Yến vẫn còn ở trong trại tạm giam, cô sợ hai ngày nữa Nghiêm Vệ Đông đến tìm thấy nên gọi điện với một tiếng.
Nghe Nghiêm Vệ Đông , trong lòng Diệp Xuân Yến nhất thời càng thêm chua xót.
Diệp Xuân Yến: "Vệ Đông, tháng em thể lương."
"Xuân Yến , thấy em vẫn tin tưởng ." Nghiêm Vệ Đông chỉ nghĩ là Diệp Xuân Yến đang dỗ , công việc ở đoàn văn công định như , thể chậm lương .