" ." Diệp Xuân Yến gật đầu: "Đó là tác phẩm đổ nhiêu tâm huyết, cô cứ tùy tiện úp xuống bàn như , trong lòng cũng thoải mái."
" đây bản gốc." Phùng Khinh Ca ở bên cạnh nhíu mày: "Đồng chí Diệp Xuân Yến, tất cả các tác phẩm của trong đoàn văn công đều lưu trữ thống nhất, đây chỉ là một bản thôi, giống với bản gốc nhưng vê màu sắc thì thực vẫn sự khác biệt, cô nhận ?"
Diệp Xuân Yến ngây .
Cô nhận hình dáng của bức tranh , còn về sự khác biệt nhỏ về màu sắc, cô căn bản phân biệt .
Còn Diệp Thiển Hâm khi sờ nhận đây là một bản , bản và giấy vẽ nhuộm màu cảm giác khác .
Diệp Thiển Hâm tác giả của bức tranh , cô nhận thì cũng nhưng Diệp Xuân Yến nhận thì thật là kỳ lạ.
", nãy chỉ thoáng qua từ xa nên nhận ." Diệp Xuân Yến biện giải.
Lúc Phùng Khinh Ca chút nghi ngờ, đ.á.n.h giá Diệp Xuân Yến, câm bức "Báo xuân đồ" lên xem.
Phùng Khinh Ca: "Đồng chí Diệp Xuân Yến, hình như cô quen thuộc với tác phẩm của lắm thì ."
"Tác phẩm của thì đương nhiên quen thuộc, chỉ là nãy ở quá xa, hơn nữa đó cũng là tác phẩm năm ngoái của ."
Diệp Xuân Yến hùng hồn.
Diệp Thiển Hâm và Phùng Khinh Ca , đó nhẹ nhàng lắc đầu.
Sau khi Diệp Xuân Yến và Tô Chí Cường rời , Diệp Thiển Hâm mới nhỏ giọng với Phùng Khinh Ca: "Anh còn nhớ Diêm Hồng Bá nãy ?”
Phùng Khinh Ca gật đầu: " cô nghi ngờ gì, nay cũng đột nhiên nghĩ đến, đây xem tranh của Diêm Hồng Bá, bức "Báo xuân đồ" trái ngược với phong cách thường thấy của ông nhưng từ chi tiết thì vẫn thể tìm thấy cảm giác quen thuộc." " .
"
Diệp Thiển Hâm chỉ phần núi non ở xa: "Rõ ràng là quen vẽ công b.út mới nét vẽ như thế ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-289.html.]
"Hai gì ?" Trương Anh T.ử gần.
Phùng Khinh Ca kể phát hiện của và Diệp Thiển Hâm cho Trương Anh T.ử , đó cả ba đều thấy sự kinh ngạc trong ánh mắt của .
"Đây là kỳ thi ở trường, đoàn văn công trực thuộc quân khu, nếu thật sự chuyện nhờ khác vẽ hộ, cả hai đều ..."
"Suyt
Phùng Khinh Ca hiệu nhỏ giọng, đó mới tiếp: "Đừng vội, chuyện từ từ điều tra."
Buổi tối, Mạnh Ngôn ở cổng quân khu đợi Diệp Thiển Hâm về nhà.
"Mạnh Ngôn!"
Từ xa, Diệp Thiển Hâm vẫy tay với Mạnh Ngôn: "Đi khiêng bao tải!"
Mạnh Ngôn: ”... 2"
Diệp Thiển Hâm thấy vẻ mặt khó hiểu của Mạnh Ngôn liền bật , cô chỉ phòng gác cổng, hiệu cho qua đó.
Sau khi hiểu rõ, Mạnh Ngôn dùng một tay xách luôn bao tải lên, căn bản cân khiêng.
"Anh khỏe thế ?"
Diệp Thiển Hâm Mạnh Ngôn xách bao tải đến cốp xe, khỏi cảm thán.
Mạnh Ngôn cô: "Em thử ? Anh nhớ mới hôm chúng ..."
"Khu khu khụ!" Diệp Thiển Hâm ho dữ dội, đó đẩy Mạnh Ngôn lên xe.
Sau khi đóng cửa xe, Diệp Thiển Hâm mới thở phào nhẹ nhõm: "Anh nhỏ giọng thôi, chuyện trong nhà thể ngoài ."
Mạnh Ngôn vẻ mặt vô tội: "Ý là hôm nhà chúng hết mì, mới khiêng hai bao lớn lên lâu, em quên khỏe thế ."