Phùng Khinh Ca bật : "Năm nay đồng chí Diệp Xuân Yến cũng là quốc họa mà, cô rộng lượng một chút, bồi dưỡng thêm một chút."
"Thứ bồi dưỡng thế nào thì cũng xem thiên phú."
" thấy nỗ lực quan trọng hơn."
"Vậy với đoàn, điều đồng chí Diệp Thiển Hâm về cho ?"
"... Không ."
Trong lúc hai đấu khẩu, Phùng Khinh Ca giải thích: "Anh T.ử , đoàn đến đây giành của cô cũng lý do."
" , phòng chỉ đạo nghệ thuật vẫn luôn chỉ và chị Châu Lệ, đúng là thiếu , hơn nữa đồng chí Diệp Thiển Hâm trình độ cao, đến phòng chỉ đạo nghệ thuật cũng phù hợp hơn."
Phùng Khinh Ca thở phào nhẹ nhõm: "Cô hiểu là , hơn nữa đồng chí Diệp Thiển Hâm cũng trao đổi với , cô sẽ chỉ phát triển trong đoàn văn công, tương lai còn một bầu trời rộng lớn đang chờ cô , đoàn chúng sớm đưa nhân tài , đợi tương lai đoàn chúng cũng hưởng lợi, vì phòng chỉ đạo nghệ thuật là phù hợp nhất với cô , công việc nhiều nhưng quan trọng.
"Thôi." Trương Anh T.ử thở dài: "Được , cũng khó , chỉ là chênh lệch lớn."
"Được , mặt đoàn bù đắp cho cô, trưa nay mời, mời cô ăn cái bánh mì gì đó đang thịnh hành gần đây."
"Vậy thì tạm ."
Hôm nay là ngày Diệp Thiển Hâm đến đoàn văn công báo cáo.
Sáng sớm, Mạnh Ngôn ở bên ngoài nấu cháo, Diệp Thiển Hâm mới dậy, đột nhiên cảm thấy choáng váng, đó liền nhận cảm giác tức bụng đột ngột ở bụng .
Cô đến tháng , còn là ngày đầu tiên báo cáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-255.html.]
Sao ?”
Mạnh Ngôn cửa, liền thấy Diệp Thiển Hâm đang xoa xoa thái dương, vẻ khó chịu.
"Có tối qua em muộn ." Mạnh Ngôn đột nhiên chút bực bội.
Mới hai ngày, Mạnh Ngôn ở đơn vị hai ngày, bận đến nỗi về nhà .
Tối qua về đến nhà, thể tránh khỏi mật với vợ thêm một lúc, đến muộn, còn giúp vợ tắm rửa, đến gần sáng mới ngủ.
"Tại , quên mất hôm nay em báo cáo." Mạnh Ngôn di tới xoa bóp vai cho Diệp Thiển Hâm: "Để tìm Phùng Khinh Ca xin phép cho em, hôm nay nữa, em ngủ thêm một lát, xoa bóp cho em."
"Không ." Diệp Thiển Hâm nhắc đến tối qua, mặt nóng lên: "Là em đến ngày nên mới mệt."
Mạnh Ngôn bừng tỉnh, đó : "Vậy thì em càng nên nghỉ ngơi."
Diệp Thiển Hâm đẩy Mạnh Ngôn , lấy b.ăn.g v.ệ si.nh trong ngăn kéo : "Dù cũng là ngày đầu tiên, em nên xin nghỉ, hơn nữa em thấy cũng , đau lắm, yên tâm."
Bình thường Diệp Thiển Hâm cũng khá chú ý đến việc chăm sóc bản nên mỗi tháng thời điểm , ngoài việc yếu ớt lúc đầu, bụng cũng đau, nhiều nhất là đau lưng hai ngày.
Mạnh Ngôn đợi ở phòng khách, thấy Diệp Thiển Hâm rửa mặt xong , vẫn yên tâm: "Vậy thì thế , lát nữa đưa em đến đoàn văn công, buổi sáng thì quen với , đó buổi chiều chúng về nhà."
"Em thực sự ."
Diệp Thiển Hâm xuống bắt đầu ăn cơm: "Dù hai chúng gân như , nếu em khỏe, em sẽ báo cho ngay, roi đến đón em, ?”
"Hơn nữa..." Diệp Thiển Hâm : "Em cũng ảnh hưởng đến việc huấn luyện của ."