Thập Niên 70: Pháo Hôi Tình Đầu Thức Tỉnh Phản Kích - Chương 254

Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:52:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngay cả lãnh đạo thành phố cũng bình luận khen ngợi sự lựa chọn lân của "Phong thái đô thị."

Ngay cả những dân thường cũng bắt đầu bàn tán, đây đều cho rằng hội họa phương Tây là nghệ thuật, hợp thời hơn nhưng phong cách truyên thống của dân tộc chúng cũng trình độ nghệ thuật cao.

Hai là, Diệp Thiển Hâm còn trẻ, nhiều tưởng là họa sĩ kinh nghiệm, kết quả là nhà thiết kế thời trang trẻ Diệp Thiển Hâm từng tham gia thiết kế trang phục cho buổi hội, càng khiến cảm thấy mới lạ.

"Tuổi còn trẻ thể chuyên tâm trau dồi tác phẩm hội họa của , thể thấy đồng chí Diệp Thiển Hâm tâm tính vững vàng." Trong đoàn văn công quân khu, nhân viên văn thư Tiểu Lưu cảm khái .

"Hơn nữa còn là một nữ đồng chí nữa, đồng bào nữ của chúng thật là tranh đấu."

" đúng đúng.

Hai chuyện là Phùng Khinh Ca và đội trưởng đội Mỹ Thuật của đoàn văn công Trương Anh Tử.

Trương Anh T.ử cầm lấy hồ sơ của Diệp Thiển Hâm bàn việc, hỏi: "Đội Mỹ Thuật chúng đang thiếu một nữ đồng chí năng lực như , cuối cùng cũng đợi ."

Phùng Khinh Ca ngẩng đầu lên, chút chột : "Đầu năm nay đội Mỹ Thuật đúng là định một mới, chính là đồng chí Diệp Xuân Yến thường xuyên gửi tác phẩm đến đây những năm ."

"Hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-254.html.]

Trương Anh T.ử nhíu mày: "Ai?"

Phùng Khinh Ca: "Cô quên , chính là cuối cùng gửi một bức "Báo xuân đồ), là Diệp Xuân Yến đó, năm nào cũng gửi tác phẩm đến đây, bức "Báo xuân đồ" thể coi là chút tiến bộ , lúc đó cô cũng xem , ."

"Đừng đ.á.n.h trống lảng với ." Trương Anh T.ử chống nạnh: "Lão Phùng, là đông chí Diệp Thiển Hâm , hai đồng chí họ Diệp nhưng đây là khác một trời một vực, đừng nhét cho một Diệp Xuân Yến cho xong chuyện." "Không mà." Phùng Khinh Ca chút đau đầu liếc Trương Anh Tử.

Trương Anh T.ử đoàn văn công sớm hơn Phùng Khinh Ca, cũng coi như là thâm niên, hơn nữa tính tình mạnh mẽ, ít ai dám trêu chọc.

"Không ? Vậy lấy hồ sơ nhé."

"Đừng đừng đừng." Phùng Khinh Ca vội vàng dậy, : "Anh T.ử , đồng chí Diệp Thiển Hâm điều đến phòng chỉ đạo nghệ thuật của đoàn văn công , đây là quyết định của cấp trong đoàn chúng , quên báo với cô."

"... Đây là chuyện báo , năm ngoái đồng chí Diệp Thiển Hâm sắp đến, đầu tiên tìm xin , lúc đó đồng ý đàng hoàng, bây giờ nhét cho một Diệp Xuân Yến cho xong chuyện?”

Nhân viên văn thư Tiểu Lưu cũng đến khuyên: "Đội trưởng Trương, đây thực sự là quyết định của đoàn, cô nghĩ xem, đồng chí Diệp Thiển Hâm là một họa sĩ, đến đây thì chắc chắn đến đội Mỹ Thuật của các cô, đoàn trưởng Phùng quản lý đội múa, thể điều đến đội múa , ý riêng, cũng là đột nhiên nhận thông báo của đoàn."

Phùng Khinh Ca là phó đoàn trưởng của đoàn văn công, tổng cộng ba phó đoàn trưởng nhưng dù cũng là đoàn trưởng, càng là chính ủy những lãnh đạo lớn như , nhiều lúc cũng theo mệnh lệnh.

Trương Anh T.ử trái , cơn tức giận cũng giảm một chút: "Đoàn cũng thật là, năm nào đội Mỹ Thuật của chúng cũng tuyển nhưng năm nào cũng thiếu , thời buổi , căn bản mấy tĩnh tâm nghiên cứu hội họa, huống hồ là quốc họa, vất vả lắm mới một đồng chí Diệp Thiển Hâm, còn nghĩ đội Mỹ Thuật cuối cùng cũng ngẩng cao đầu ."

 

 

Loading...