Mạnh Ngôn sốt, trong lòng thoải mái hơn nhiều, đó cẩn thận ôm vợ hai ngày một đêm gặp lòng: "Đến lúc đó nếu em nhớ chị , sẽ đưa em đến bất cứ lúc nào."
"Có thể đến bất cứ lúc nào ?" Diệp Thiển Hâm nhịn : "Chắc là liên trưởng Mạnh đang luyện tập lái máy bay trong quân đội chứ."
Nơi của bọn họ tuy gân Bắc Kinh nhưng lái xe cũng mất ba bốn tiếng.
Gần đây Mạnh Ngôn bận rộn, cho dù thời gian rảnh rỗi thì cũng thể đến Bắc Kinh là về ngay .
"Máy bay thì lái nhưng chúng nghỉ phép nửa tháng dịp Tết, đến lúc đó em đều thể cùng em."
"Thật ?!" Diệp Thiển Hâm kinh ngạc .
"Ừ, ngoài Bắc Kinh , em còn nữa." Mạnh Ngôn thấy cô vui vẻ, tưởng là cô chơi.
Diệp Thiển Hâm lắc đầu: "Tạm thời cả, chỉ là em nghĩ ngày nào cũng vất vả trong quân đội, nghỉ phép thì thể thoải mái một chút nên mới vui cho ."
Mạnh Ngôn xong thì trong lòng ấm áp, xem, vẫn là vợ hiểu chuyện nhất, trong lòng cô lúc nào cũng quan tâm đến .
"Tặng em cái ." Mạnh Ngôn lấy từ trong túi một chiếc hộp nhỏ mà mang theo cả ngày.
"Đây là gì?" Diệp Thiển Hâm để ý, đầu tiện tay nhận lấy, xoay xoay trong tay.
Sau đó chiếc hộp mở , bên trong là một chiếc nhẫn bạc chạm khắc hình hoa hải đường.
"Đẹp quái" Diệp Thiển Hâm thấy thì vô thức kêu lên.
Trước đây Tống Phượng Chi cũng một chiếc nhẫn bạc nhưng chỉ là một chiếc nhẫn trơn bình thường, chạm khắc, đó vì chuyển nhà nên tìm thấy nữa.
"Sao đột nhiên nghĩ đến chuyện mua cái ?" Diệp Thiển Hâm ẩn ý hỏi.
Mạnh Ngôn thấy Diệp Thiển Hâm thích, trong lòng cũng vui theo: "Gần đây ít ở bên em, coi như là quà đền bù."
Diệp Thiển Hâm phì : "Em là buồn mà."
"Em thử xem, mua theo kích thước của em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-243.html.]
"Ừm"
Diệp Thiển Hâm lấy đeo ngón trỏ tay , vặn, cô giơ tay mặt Mạnh Ngôn so sánh: “Đẹp ?”
"Đẹp, em đeo gì cũng ."
Da Diệp Thiển Hâm trắng, một đôi tay vì bao giờ việc nặng nên và sạch sẽ như một đoạn hành lá.
"Cảm ơn , Mạnh Ngôn."
Diệp Thiển Hâm kiêng chân, hôn nhẹ lên má Mạnh Ngôn.
Đến khi cô lùi thì cả Mạnh Ngôn ôm c.h.ặ.t lòng.
"Không, , còn ăn cơm mà."
"Vậy thì lát nữa ăn." Giọng Mạnh Ngôn càng lúc càng trâm.
Diệp Thiển Hâm run rẩy: "Vậy chúng đến phòng ngủ."
Mạnh Ngôn đầu chiếc ghế sofa da mới mang đến: "Ở đây cũng , mềm mại."
Diệp Thiển Hâm: "Quá..."
Lời còn hết, Mạnh Ngôn nuốt trọn tiếng của cô trong miệng.
Chớp mắt đến cuối tháng 12, đây là ngày cuối cùng Diệp Thiển Hâm ở nhà máy dệt len.
Buổi sáng dọn dẹp xong thứ, nộp đơn xin nghỉ việc, buổi chiều tan tâm là thể trực tiếp đến lấy hồ sơ.
Mấy trong phòng thiết kế đều nỡ để Diệp Thiển Hâm rời .
Diệp Thiển Hâm khỏi phòng việc của giám đốc nhà máy, thấy trong phòng đều , bên cạnh là đồ đạc cô dọn dẹp xong.
Trịnh Ái Quốc thở dài buồn: "Đồng chí Tiểu Diệp, còn tưởng chúng thể đồng nghiệp cả đời chứ."