"Chưa kết quả ạ, bảo là còn điều tra chuyện bọn họ buôn bán trẻ em, đợi điều tra rõ ràng mới tuyên án một thể, em chia tay với chị em cũng gặp , thế nào nữa."
"Em xem thử, chị dâu ở ngoài nghỉ ngơi ."
Nói , Diệp Thiển Hâm nhà.
Vừa cửa, quả nhiên thấy Diệp Minh Ngọc đang lau nước mắt, cô thấy Diệp Thiển Hâm thì vội hít mũi.
"Đừng nghĩ nhiều, chị vì cái đồ súc sinh đó ." Diệp Minh Ngọc vội vàng giải thích.
Diệp Thiển Hâm thở phào nhẹ nhõm, đó trêu chọc: "Thế là , là nãy gió thổi mắt tới giờ mới thấy khó chịu chứ."
Tống Phượng Chi vẫy tay gọi Diệp Thiển Hâm: "Lại đây , tham mưu cho chị cháu, con bé tuần Bắc Kinh."
Diệp Thiển Hâm sửng sốt: "Sắp đến Tết , Bắc Kinh thời gian ?"
"Ừ, vốn dĩ đơn vị một cơ hội theo một thợ học tu sửa T.ử Cấm Thành nhưng tuần một nhiệm vụ, bảo là bên Bắc Kinh xây một bảo tàng cổ vật, sang năm, Tết là dùng đến, thời gian khá gấp."
"Vốn dĩ nhiệm vụ chị nhưng vì thấy đây chị học qua vẽ tranh quốc họa nên cho chị theo, cũng coi như là tổ chức cho chị một cơ hội."
Diệp Thiển Hâm Tống Phượng Chỉ: "Đây là chuyện mà, chị cái gì?"
Tống Phượng Chi nheo mắt đứa cháu gái nhỏ, ha ha : "Con gái lúc còn trẻ ngoài giao lưu nhiều là chuyện nhưng chị cháu nỡ xa nhà thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-240.html.]
Diệp Minh Ngọc ở bên cạnh trách móc bà nội: "Cha còn ng để con cái ở nhà ăn Tết, bà nội rộng lượng thế"
Tống Phượng Chi: "Sự nỡ của họ chỉ là nhất thời, con cái con đường rộng mở thì cách nỡ, bà già , mấy đứa lớn lên, thương các cháu nhưng cũng thể che chở cho các cháu cả đời , vì bà mong các cháu đều bản lĩnh, bà mới thể yên tâm." Nói , Tống Phượng Chi xoa xoa tóc Diệp Thiển Hâm: " đứa em gái của các cháu về quê một chuyến, ngược chín chắn hơn cả trai cua các cháu, thể tìm nó xin ý kiến."
Diệp Minh Ngọc gật đầu nghiêm túc: " là , đây cháu còn tin, bây giờ thấy đầu óc em gái thông minh."
Diệp Thiển Hâm phì : "Chị, đây vì chị tin?"
"Vì ?" Diệp Minh Ngọc thiếu chút nữa là trợn mắt: "Vi lúc mười ba tuổi em nấu trứng gà suýt nổ nồi, vì lúc thi cấp ba em điểm mười môn văn nhưng chỉ sáu điểm môn toán... Em ."
Nói , Diệp Minh Ngọc nhớ chuyện đây, nhịn tiếng.
Diệp Thiển Hâm thấy tâm trạng cô hơn một chút, cô mới : "Chị, nhiệm vụ thể đợi đầu xuân sang năm mới , em cùng chị ăn Tết "
Diệp Minh Ngọc: "Chị cũng ăn Tết cùng gia đình nhưng thời gian gấp quá, còn cơ hội.
Cũng đúng.
Diệp Thiển Hâm nghĩ đến việc bây giờ chị hai ly hôn, cuộc sống rộng mở, nhiều cơ hội ăn Tết cùng .
dù trong lòng nghĩ thông suốt, Diệp Thiển Hâm vẫn chút ng buổi tối, dứt khoát theo Diệp Minh Ngọc về nhà cũ ở một đêm.
Diệp Thiển Hâm gọi điện về nhà về nhà ở gấp quá, Diệp Minh Ngọc giục cô ăn cơm, tùy tiện dặn dò Mạnh Ngôn vài câu cúp điện thoại.