*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Diệp Thiển Hâm: "Vừa nãy đường đến đây gặp kỹ sư Lưu , nhà ở huyện, hôm nay tin vợ nhập viện nên về vội, cũng kịp xin phép.
"
Diệp Thư Quốc ở bên cạnh liếc Diệp Thiển Hâm đầy khó hiểu, do dự một lúc gì vạch trần lời dối của em gái.
Mạnh Ngôn Diệp Thiển Hâm, đó gật đầu với Tiểu Triệu: "Lái xe đón, đường chú ý an .
"
"Vâng!" Tiểu Triệu nhận chìa khóa và chạy như một cơn gió.
Diệp Thiển Hâm suy nghĩ một lúc tiếp: "Đến đó về đây mất hai tiếng, thấy bản vẽ, giờ sẽ vẽ phác thảo cho các , đợi kỹ sư Lưu đến chỉ cần sửa chút đỉnh là , như cũng tiết kiệm thời gian, để các đồng chí đỡ chịu vất vả.
"
Cô nghiêm túc, giống như đang dối.
Mạnh Ngôn: "Được, cô cứ thử vẽ.
"
"Hâm Hâm.
" Diệp Thư Quốc cau mày nắm lấy cánh tay Diệp Thiển Hâm: "Đây là chuyện liên quan đến mạng , em đừng hành động thiếu suy nghĩ thế.
"
"Tin em trai.
" Diệp Thiển Hâm chớp chớp mắt: "Em thật sự thấy bản vẽ , hơn nữa, lát nữa kỹ sư Lưu cũng đến.
"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-24.html.]
"Để cô thử xem.
" Mạnh Ngôn đột nhiên lên tiếng.
Diệp Thư Quốc cau mày, đ.á.n.h giá đàn ông mặt: "Vị đồng chí ! Sao thấy quen quen thế?"
"Anh là Mạnh Ngôn.
" Diệp Thiển Hâm nhỏ giọng : "Anh trai của Mạnh Siêu.
"
"Mạnh! Anh trai của Mạnh Siêu?" Diệp Thư Quốc đột nhiên vỗ đùi, : " nhớ , hồi nhỏ theo ông nội học, chúng còn cùng luyện chữ nữa, cùng bà nội đến gặp Mạnh tư lệnh, bây giờ thường trú ở quân khu Bắc Bộ, thường về quê, thể gặp ở đây đúng là duyên.
"
Không giống Mạnh Siêu, Diệp Thư Quốc đôi chút về Mạnh Ngôn, hồi nhỏ khi Mạnh Ngôn học, ông nội vẫn thường khen phẩm hạnh ngay thẳng, kế thừa cốt cách của Mạnh tư lệnh nên Diệp Thư Quốc còn cảnh giác, nhiều hơn.
Diệp Thiển Hâm chỉ lo giúp đỡ, trong văn phòng, ánh mắt Mạnh Ngôn dời từ bóng lưng cô về phía Diệp Thư Quốc.
Mạnh Ngôn: "Lần vốn là về thăm nhà nhưng Bộ tư lệnh huyện thiếu , gọi đến giúp đỡ.
"
"Như là cũng thường trú ở đây ?"
"Ừ, mấy ngày nữa sẽ .
"
Mạnh Ngôn dứt lời, đột nhiên một giọt nước nhỏ xuống viên gạch đỏ bên cạnh.
"Mưa .
" Mạnh Ngôn cúi đầu , nhíu mày.
Mưa mỗi lúc một lớn, Diệp Thư Quốc vội chạy mái hiên: "Mưa giờ thì mấy trong mỏ thế nào! "
Bên vốn lạnh, cộng thêm khí lưu thông khó khăn, một khi mưa xuống, e rằng càng khó chịu hơn.
Diệp Thiển Hâm cũng thấy tiếng mưa như trút nước bên ngoài, cô mượn giấy b.út của đồng chí bên trong, nhắm mắt hít một thật sâu, cố gắng nhớ bản vẽ mà cô từng thấy trong đầu hai nhiều năm .