“Chị hai."
Diệp Thiển Hâm di ngoài, quả nhiên thấy Diệp Minh Ngọc đang nấu cơm trong bếp.
Cô dụi mắt tới: "Sáng sớm ăn mì xào tương ?"
Mắt Diệp Minh Ngọc sưng húp nhưng sắc mặt thoải mái, : "Đột nhiên chị ăn, tối qua sách đến muộn, cảm thấy sách học tập còn tốn sức hơn việc."
Cô nhắc đến Hồ Tuấn Khanh, Diệp Thiển Hâm cũng ngầm hiểu nhắc đến.
Diệp Thiển Hâm: " , hồi nhỏ bà nội vẫn em chẳng gì mà ăn nhiều, lúc đó ngày nào em cũng ông nội thúc giục vẽ tranh, em thể ăn nhiều , như tốn nhiều chất xám."
Diệp Minh Ngọc gật đầu một cách nghiêm túc: " , cứ dùng não là dễ đói, sáng nay chị đói, tỉnh dậy đến bếp xào tương, em nhanh đ.á.n.h răng , lát nữa là thể ăn ."
Diệp Thiển Hâm ngoan ngoãn gật đầu: "Được."
"Hâm Hâm."
Diệp Minh Ngọc đột nhiên gọi Diệp Thiển Hâm từ phía : "Em yên tâm, chị , em đúng, thực sự thể dựa vẫn là chính ."
"Hiểu là , bây giờ kịp thời rút lui, kịp thời cắt lỗ vẫn muộn."
Diệp Thiển Hâm : "Em đ.á.n.h răng rửa mặt, lát nữa cho em nhiều thịt tương một chút."
Diệp Minh Ngọc thoải mái: "Được, nhất định phần của em là nhiều nhất."
Trong lúc hai chị em ăn cơm, Mạnh Ngôn cũng đến.
Anh đ.á.n.h giá Diệp Thiển Hâm một lượt, đó thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Minh Ngọc ở bên cạnh thấy thì mím môi : "Day cũng là em gái ruột của chị, gì yên tâm."
Mạnh Ngôn nhún vai, mày mắt mang theo ý nhưng giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-phao-hoi-tinh-dau-thuc-tinh-phan-kich/chuong-239.html.]
Đợi Diệp Minh Ngọc di , Mạnh Ngôn mới gân Diệp Thiển Hâm: "Anh sợ em cũng theo.
Anh thấy mắt Diệp Thiển Hâm sưng lên, lúc mới yên tâm.
Diệp Thiển Hâm: "Em thương chị hai, chỉ thấy Hồ Tuấn Khanh đáng ghét, hôm qua nhân cơ hội đạp cho hai đạp là lắm , hơn nữa em thì chị hai càng khó chịu.
"
Mạnh Ngôn nhớ ánh mắt Diệp Thiển Hâm Hồ Tuấn Khanh tối qua: "Nếu em , để cho em đạp hai cái ."
Diệp Thiển Hâm: "..."
Người bắt , cần dùng đặc quyền để đ.á.n.h .
"Thôi." Diệp Thiển Hâm : "Dù chắc chắn sẽ trừng phạt, em đ.á.n.h còn thấy bẩn chân ."
"Cũng đúng, để bảo An Văn đạp thêm cho em hai cái."
Diệp Thiển Hâm: "..."
Nghĩ ngợi một chút, Diệp Thiển Hâm đầu: "Đừng đ.á.n.h nhiều quá để khác phát hiện, chỉ hai đạp thôi, nhớ đạp mạnh một chút."
Ánh mắt Mạnh Ngôn hiện lên ý : "Không thành vấn đề."
Rất nhanh, Diệp Minh Ngọc thông qua kiện tụng cuối cùng cũng ly hôn với Hồ Tuấn Khanh.
"Hâm Hâm cuối cùng em cũng đến, Minh Ngọc đang ở trong phòng chuyện với bà nội em, chị mà mất, cũng dám hỏi."
Diệp Thiển Hâm cửa, Lưu Trân đưa qua, bản cô cũng gió lạnh bên ngoài thổi đến run lên.
"Bốn tháng hả chị dâu." Diệp Thiển Hâm bụng Lưu Trân nhô lên một chút hỏi.
Lưu Trân gật đầu: "Ừ, thời gian thực định nhưng bà nội sợ chị gái em d.a.o động cảm xúc, cho chị ."
Nói , Lưu Trân vẫn nhịn mà hạ giọng: "Hâm Hâm, tuân Hồ Tuấn Khanh bắt, chị trai em sơ qua, bây giờ bên công an kết quả gì , chị thấy lúc cửa thì tâm trạng Minh Ngọc vẻ khá , giờ thế?"